Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 260: Nói dối. (2) (2)

Chương 260: Nói dối. (2) (2)


Tần An không tham gia, y có hẹn với Diệp Trúc Lan cùng lên thành phố chơi.

Mọi năm cứ tới kỳ nghỉ đông là Khuông Vịnh Mai dẫn Diệp Trúc Lan tới thành phố Hành Thủy đoàn tụ với Diệp Minh cùng ăn Tết, sau đó về trước một tuần tham gia các loại hội nghị của trường. Diệp Trúc Lan thì ham chơi lề mề tới tận ngày báo danh mới chịu về trấn Thanh Sơn.

Năm nay thì khác, Diệp Trúc Lan chỉ muốn trở về thật sớm để gặp Tần An thôi.

Sau kỳ thi bảy môn sẽ có hai ngày nghỉ, Khuông Vịnh Mai thấy con gái thời gian qua học tập chăm chỉ, còn tới trường gặp Liêu Du hỏi thăm tình hình học tập của con mình, Liêu Du khen ngợi rất nhiều làm Khuông Vịnh Mai rất hài lòng, cho phép con gái tự do chi phối hai ngày nghỉ.

Diệp Trúc Lan thừa cơ đề nghị cùng Tôn Tôn lên thành phố chơi, buổi tối sẽ ở trong nhà người thân của Tôn Tôn, Khuông Vịnh Mai mặc dù không muôn con gái quẫy nhiễu người ta, nhưng đã lỡ nói trước rồi, gọi điện thoại tới nhà Tôn Tôn, biết có người lớn đi cùng nên yên tâm.

Đại bộ phận các cô gái ngoan biết nói dối khi yêu đương, Khuông Vịnh Mai không ngờ con gái đã thông đồng với Tôn Tôn, Diệp Trúc Lan đúng là lên thành phố, nhưng không phải đi cùng Tôn Tôn mà là Tần An.

- Sao Tôn Tôn lại đồng ý giúp bạn nói dối thế?

Tần An thắc mắc, chủ ý này hoàn toàn do Diệp Trúc Lan nghĩ ra, cô bé đang say đắm trong tình yêu vì được ở cùng người yêu, dám mạo hiểm tất cả:

- Mình nói sẽ mua cho bạn ấy cuốn băng ca khúc mới nhất, Tôn Tôn đồng ý ngay, bạn ấy dễ tính lắm.

Diệp Trúc Lan đắc ý nói:

Tôn Tôn mà dễ tính á, có nhầm không vậy, mình một tuần phải trực nhật ba buổi là vì ai, bạn bè mà như thế đấy ? Tần An có chút ấm ức, đừng nói tới không làm bài tập, chuyện nhỏ như muốn trốn tiết ngủ trưa, dù nói đứt lưỡi cũng không ăn thua, Tôn Tôn không cản, nhưng cuối ngày thế nào cũng bị bêu tên, phạt trực nhật.

- Chúng ta thực sự chơi tới mai mời về à?

Diệp Trúc Lan hưng phấn lắm, không chỉ vì ở cùng Tần An, cô rất ít cơ hội cùng bạn bè đi chơi xa lâu như thế, lại còn qua đêm, có chút trông đợi xen lẫn kích thích.

- Chính bạn đề xuất ra mà.

Tần An còn nhờ Vương Hồng Kỳ đặt phòng hộ, tuổi bọn họ rất khó đặt được phòng ở khách sạn chính quy, tới nhà cô út thì không thể đưa Diệp Trúc Lan theo cùng, y cũng không ngốc thế, cơ hội được ờ cùng cô gái đáng yêu như vậy hai ngày một đêm sao có thể trà đạp chứ.

- Vậy tối chúng ta ở đâu?

Diệp Trúc Lan chưa từng nghĩ tới chuyện này, cô chỉ phụ trách lên kế hoạch sau đó ném cho Tần An lo, mình không quản nữa:

- Mình đặt hai phòng ở khách sạn Lâu Tinh.

Thông thường những khách sạn mang tên địa phương không phải là nơi tốt nhất, nhưng khá chính quy có thể yên tâm.

- Vì sao lại thuê hai phòng?

Diệp Trúc Lan vừa hỏi xong là mặt đỏ rực,

- Hì hì, tất nhiên khi đó mình sẽ lén lút chạy sang phòng bạn, hoặc bạn chạy sang phòng mình. Nếu không người ta nhìn thấy hai người chúng ta chỉ đặt một phòng thế nào cũng bàn tán.

Tần An và Diệp Trúc Lan ngồi hàng ghế sau cùng của xe bus, hôm nay cho dù trời đẹp nắng ấm, nhưng sáng sớm người lên thành phố còn rất ít, người trên xe thưa thớt, không ai để ý tới hai đứa bé thì thầm nói chuyện với nhau.

- Mình chẳng thèm lén lút tới phòng cậu, cũng không cho cậu tới.

Diệp Trúc Lan vừa rồi lỡ lời xấu hổ lắm, thế nào cũng phải giữ ý tứ của con gái chứ, nhưng đến chính bản thân cũng không tin lời mình nói.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch