Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 261: Nắm tay. (2) (1)

Chương 261: Nắm tay. (2) (1)



Nắm mùa đông ấm áp xuyên qua cửa kính chiếu vào ô tô vắng khách, cây cối chạy vèo vèo qua cửa sổ, từ trấn Thanh Sơn lên thành phố Lâu Tinh có tuyến đường quốc lộ rất tốt, vừa rộng vừa thẳng, xe chạy êm ru, chẳng mấy chốc Tần An thấy vai phải hơi trầm xuống, quay sang nhìn thì Diệp Trúc Lang nghiêng đầu dựa vào vai y ngủ từ lúc nào

Tiểu yêu tinh môi he hé mở, khóe miệng có vết nước dãi, Tần An vừa buồn cười vừa có chút đau lòng, thời gian qua cô bé học tập vô cùng chăm chỉ vất vả, trước kỳ thi thậm chí căng thẳng không ngủ được chút nào, kéo áo khoác lên che mắt để cô ngủ ngon hơn.

Đó là vận mệnh học sinh trong nước, lên cao trung rồi học tập còn nặng nề hơn nữa, nhiều học sinh dần sinh sự ghét bỏ thậm chí sợ hãi với kiểu học tập này, dẫn tới khi lên đại học vừa tự do một chút, không ít học sinh ưu tú thời cao trung lải hỏng một loạt.

Gần ba tiếng đồng hồ đi đường, xe dừng lại ở một trạm xe ở ngoại ô thành phố, Tần An và Diệp Trúc Lan đầu chỉ đeo một cái ba lô nhỏ, vừa ngủ một giấc, Diệp Trúc Lan chẳng vội tới khách sạn cất hành lý, cứ như thế kéo Tần An chạy tới công viên chơi.

Diệp Trúc Lan cảm thụ xung quanh so với trấn Thanh Sơn càng thêm náo nhiệt, cùng với xung quanh tuyệt nhiên khác hẳn, hưng phấn chớp chớp mắt nhìn quanh, giang rộng hai tay chạy một lèo tới cổng công viên, mặt đỏ bừng bừng vì phấn khích:

- Tần An, có biết hôm nay tới công viên chơi, điều mình thích nhất là gì không?

- Không phải viết nhất ký chuyến đi.

Tần An đoán ra ngay:

- Đúng thế, trước kia trường học tổ chức đi chơi đều yêu cầu sau khi trở về viết một bài văn nhật ký du lịch, phiền chết đi được, thà chẳng đi còn hơn.

Diệp Trúc Lan nhăn mặt, la lên rất phản nghịch:

- Khi bọn mình lớn rồi thích đi đâu thì đi không cần viết n hật ký nữa.

" Hôm nay trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, chúng tôi mặc quần áo mới, cùng bạn bè vui tươi tới công viên chơi, mọi người xếp hàng một chỉnh tề đi qua quầy soát vé. Chú soát vè hiền lành chúc chúng tôi đi chơi vui vẻ, thầy cô tận tình chỉ bảo cho chúng tôi những kiến thức ngoại khóa bổ ích..." Những bài văn như vậy Tần An cũng viết không biết bao lần, tất nhiên loại nội dung tương tự có rất nhiều văn mẫu để dùng.

Diệp Trúc Lan chạy tới quầy bán vé mua vé, người bán vé thấy hai đứa bé đi chơi một mình, mặc dù chiều cao đã vượt quy định song vẫn chỉ tính nửa vé mỗi người làm Diệp Trúc Lan rất đắc ý.

Thành phố Lâu Tinh luôn được gọi là viên minh châu của Tương Nam, kinh tế tuy không quá mức phát triển, trụ cột công nghiệp duy nhất đáng nhắc tới là thép Thanh Liên xí nghiệp cấp quốc gia, hiệu quả cũng rất bình thường. Thế nhưng nơi này lại rất thích hợp để sinh sống, diện tích xanh hóa hơn mười mét vuông mỗi người, công trình chính tích mà các cấp chính phủ thích làm nhất chính là xanh hóa thành phố, tốt hơn nhiều so với nhiều nơi đua nhau xây đài tưởng niệm, xây nhà cao tầng hay khách sạn. Tần An nhớ tình hình này còn tiếp tục tới mười mấy năm sau cũng không thay đổi, vì như con đường trung tâm dài hơn một km đang được xây dựng.

Từ công viên Liên Y bắt đầu, con đường rộng tới tám mươi mét này có dải phân cách xanh hóa ở giữa rộng bảy mét, hai bên còn có khu quang cảnh nghỉ ngơi rộng mười mét.

Cảnh quan bắt mắt nhất của công viên Liên Y là là rừng cây xanh um tùm, cho dù trong mùa đông vẫn vô cùng tươi tốt.

Có thể nói khắp thành phố Lâu Tinh Tinh đều được bao phủ bởi màu xanh cây cối, không khí vô cùng dễ chịu.

Hôm nay là thứ bảy, công viên rất đông người, tuyệt đại đa số là trẻ con bảy tám tuổi, thiếu nam thiếu nữ như Tần An và Diệp Trúc Lan mà nói rất ít, dù sao với người sống nơi này, một công viên chủ yếu là cảnh quan thì chỉ tới một hai lần là đủ, bọn họ thích chơi những thứ khác hơn.

Giữa công viên Liên Y có một cái hồ lớn, bên bờ đậu vô số các loại thuyền nhỏ, hai người bọn họ thuê một cái thuyền hình thiên nga.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch