Diệp Trúc Lan chẳng biết chèo thuyền, chỉ gây rối, lại còn rất tích cực, làm Tần An rất vất vả mới khiến thuyền di chuyển được về phía trước.
- Bạn đựng chèo nữa, nếu không tha hồ đau tay.
Tần An nhắc nhỏ, chèo thuyền nhìn thì đơn giản nhưng thực tế là việc kết hợp cả thể lực và kỹ thuật, khi làm không hề thích như lúc nhìn:
- Vậy mình hát cho bạn nghe nhé.
Diệp Trúc Lan thấy mình cũng nên góp chút công sức, thế là tay vỗ nhịp hát bài " để chúng ta cùng nhấc chèo lên".
Không bị Diệp Trúc Lan phá rối nữa, Tần An mau chóng đưa thuyền ra giữa lòng hồ.
Hồ nước một mảnh xanh ngắt, ánh nắng không có bất kỳ thứ gì cản trở tận tình chiếu lên người, Tần An buông mái chèo, lười nhác vươn mình, vô cùng khoan khoái.
Diệp Trúc Lan hát nhỏ dần, đôi mắt linh hoạt nhìn ngó xung quanh, người vừa nhích sang bên một cái liền làm thuyền đong đưa sợ hãi không dám nhúc nhích nữa:
- Tần An, thuyền không lật chứ?
- Ngốc ạ, làm gì có ai đi thuyền lại nói xui xẻo như thế, bạn đừng lộn xộn thì dù có nổi gió cũng không sao đâu.
Tần An nhổ một bãi nước bọt xuống hồ đuổi xui xẻo đi, tránh bị cái mồm quạ đen của Diệp Trúc Lan nói trúng:
- Không, mình sợ lắm, mình phải ngồi bên cạnh bạn.
Diệp Trúc Lan thấy thuyền quá nhỏ mà hồ thì lại quá to, thuyền lắc lư, mặt nước phản chiếu bầu trời và cảnh vật xung quanh đều lay động làm cô hơi hoa mắt chóng mặt, lòng hoảng lên:
- Ngồi yên, để mình tới.
Tần An không dám để Diệp Trúc Lan đi tới, mặc dù chỉ cách nhau chưa tới nửa mét, nhưng năng lực giữ cân bằng của Diệp Trúc Lan cực tệ, Tôn Tôn nói người khác tập thế đứng cơ bản của vũ đạo chỉ một ngày, Diệp Trúc Lan tập liền nửa tháng, tới giờ vẫn không hiểu sao Diệp Trúc Lan lại xin vào lớp vũ đạo.
Diệp Trúc Lan ngoan ngoãn ngồi im, đợi Tần An bò tới mới thở phào, ôm chặt lấy cánh tay y, mắt đảo khắp nơi xác định xem có ai thấy hai người thân mật không mới yên tâm cựa mình tìm chỗ ngồi thoải mái hơn.
Thuyền không lớn, Tần An và Diệp Trúc Lan ở vị trí bụng thiên nga, hai bên có mạn thuyền và mái che chắn, thế nên nhiều đôi tình nhân thuê loại thuyền này chèo ra giữa hồ, sau đó dù làm chút gì đó thì người khác cũng không nhìn thấy.
- Hôm nay là chuyến đi chơi công viên vui nhất của mình đấy.
Diệp Trúc Lan khẳng định chắc chắn:
Hạnh phúc với cô gái đang yêu chỉ đơn giản là được ở bên người mình thích thôi, không cần những món đồ xa xỉ để điểm xuyết tâm tình, cũng không cần không khí của quán cà phê tây sang trọng, không cần sự dụ hoặc của chiếc chìa khóa xe đắt tiền trong tay, chỉ khoác tay nhau dưới ánh nắng ấm đã hạnh phúc vô bờ.
Gần tới trưa trời ấm lên, người du ngoạn công viên cũng đông đuc, nhiều đôi tình lữ chèo thuyền ra giữa hồ, Diệp Trúc Lan không dám ôm ôm ấp ấp cùng Tần An nữa.
Diệp Trúc Lan tâm tình rất tốt lại còn rảnh rang, vì Tần An chèo thuyền mà hát cổ vũ, hết (Thiên tiên phối) lại hết tới một đoạn (Chúng ta là con nhà nông), Tần An cũng góp vui, cùng cô dùng giọng cổ quái hát (Búp bê vải) cổ quái, phá sạch sẽ không khí ướt át của các đôi tình nhân.
Một đám thanh niên bực tức thò đầu ra nhìn thấy hai đứa bé, đành nhẫn nhịn cùng bạn gái chèo thuyền đi nơi khác.
Mục đích đã đạt, Tần An với Diệp Trúc Lan nhìn nhau cười xấu xa, chèo thuyền cập bờ.
Diệp Trúc Lan lên bờ nhìn đôi tình lữ tay trong tay tình từ bước đi, lòng hâm mộ lắm thầm nghĩ nếu như mình có thể nắm tay Tần An như thế tốt biếc bao, hai người đi sóng vai nhau, vừa trò chuyện vừa chi trỏ cảnh đẹp, ngón tay thi thoảng chạm vào tay Tần An, nhìn thấy lại có đôi tình lữ nằm tay dựa vai vào nhau vô cùng thân mật, đứng lại hạ quyết tâm nhìn Tần An:
- Tần An, bạn dám nắm tay mình không?
- Chỉ cần bạn thích, chuyện gì mình cũng dám.
Tần An nói chắc nịch, nắm lấy bàn tay nhỏ lành lạnh, mười ngón tay đan chặt vào nhau: