Trong rừng thấm đẫm sương sớm, nắng lên bốc hơi, tạo thành làn sương mỏng lãng đãng quanh gốc cây, giỏ nhẹ thổi qua, tan đi, để lộ con đường đầy lá mục.
Diệp Trúc Lan bị Tần An nắm chặt tay, tựa hồ còn căng thẳng thẹn thùng hơn cả lần đầu tiên hôn nhau, đầu cúi gằm xuống không dám nhìn ai, toàn bộ sự chú ý đều đặt lên tay, tay này, tim này không còn thuộc không thuộc về mình nữa, được Tần An dẫn đi, không biết đi đâu, cô không quan tâm nữa.
Thầy cô nói yêu sớm vô cùng nguy hại, cha mẹ giáo dục con gái phải thận trọng và kiêu hãnh, tất cả đều bị Diệp Trúc Lan vứt bỏ hết, chỉ cần cậu ấy nắm tay mình, Diệp Trúc Lan không sợ gì cả.
Người qua người lại thấy hai đứa bé mới mười mấy tuổi đầu mà tay nắm tay, tuyệt đại đa số kinh ngạc ngoái nhìn, có vài người lắc đầu cười khẽ, người thì thở dài, thậm chí vài thiếu nữ cùng tuổi cứ há hốc mồm nhìn.
- Bọn trẻ con này được mấy tuổi chứ, đứa con trai chắc không quá mười lăm, cô bé kia còn ít hơn, không biết giáo viên dạy chúng nó ra sao?
- Thời chúng ta yêu nhau lớn hơn chúng, mà khi đó còn cho mười tám tuổi kết hôn.
- Trẻ con bắt chước người lớn thôi mà.
Nhiều người chỉ đơn thuần cảm thán, cũng có người nói lời cay nghiệt:
- Mới nứt mắt ra đã bày đặt yêu với đương, thật không biết xấu hổ nữa rồi.
- Có phải học sinh trường mình không nhỉ, trông quen quá?
- Hình như đúng đấy, không phải hay đồn mấy nam sinh lớp trên thường hay lừa mấy cô bé lớp dưới sao, đám con trai đó chẳng ra gì đâu, chỉ dụ dỗ cô bé chưa biết gì thôi.
Mấy nữ sinh ngồi trên ghế đá dài thì thầm tâm sự, mắt nhìn hai bọn không chớp:
- Con bé đó chẳng ra gì, nếu không sao để con trai nắm tay giữa ban ngày ban mặt thế kia.
Từng tiếng bàn tán truyền vào tai hai người, má Diệp Trúc Lan nóng rực, cô chưa bao giờ trải qua chuyện này, cho dù không phải là cô bé ngoan, nhưng cũng chỉ ham chơi mà thôi, giờ bị người ta nghị luận như thế xấu hổ không để đâu cho hết, song bàn tay nhỏ vẫn kiên định nắm chặt tay Tần An.
Đi xuyên qua khu rừng nhỏ, lại đi tới bên hồ, Diệp Trúc Lan buông tay Tần An ra, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, ngồi sụp xuống bên hồ ôm mặt, không dám tin vừa rồi mình to gan như vậy.
- Thử hỏi mình có dám hôn bạn ở nơi này không đi?
Tần An ngồi xuống bên cạnh Diệp Trúc Lan, nhìn khuôn mặt trắng mịn nay nhuốm son hồng, ghé đầu tới cười hỏi:
- Á.
Diệp Trúc Lan kinh hoàng, chỉ sợ Tần An làm thật, đẩy mặt y ra, nhìn y ngã bịch xuống đống quả thông bên hồ bị đâu nhảy loi choi, cười khanh khách đứng dậy bỏ chạy.
Tần An đau đớn xoa lòng bàn tay, vẫy vẫy với hai ông bà cụ nhìn mình với ánh mắt tiếc thương vì đọa lạc, đuổi theo Diệp Trúc Lan.
Cây cối rất nhiều, bóng dáng nhỏ nhắn của Diệp Trúc Lan thoăn thoắt xuyên qua lùm cây, mất một lúc mới tìm ra đang nấp sau một hàng cây vạn niên thanh, Tần An rón rén định tới gần hù cô, không ngờ Diệp Trúc Lan biết rồi, đặt một ngón tay lên miệng làm dấu im lặng.
Tần An tời gần thò đầu qua hàng cây nhìn, một đôi tình lữ trẻ ôm nhau nằm trên ghế gỗ, hôn hít say xưa, tay chàng trai còn luồn vào dưới áo len của cô gái, không hề biết rằng có hai đứa bé đang nhìn trộm.
Nơi này đã là rất sâu trong công viên rồi, không có bất kỳ công trình vui chơi nào nữa, vô cùng vắng vẻ, ngay cả bồn hoa cây cối nơi này cũng mọc ùm tùm ít được chăm sóc cắt tỉa hơn, cỏ dại mọc cao quá gối, giống như chỗ bỏ hoang vậy.
Diệp Trúc Lan gần như nín thở, hai bàn tay nắm chặt, nhưng mắt thì mở to đầy hưng phấn và kích thích, cô chưa bao giờ được chứng kiến cảnh tượng như thế.
Lúc này đôi nam nữ đã ngả hẳn ra ghế, bốn tay nhiệt tình sờ soạng nhau, Diệp Trúc Lan ngây ngốc nhìn, hơi thở mỗi lúc một nặng nề:
- Bọn họ không biết xấu hổ.
- Thế không phải là bình thường à, chúng ta cũng ôm ấp hôn nhau mà.