Diệp Trúc Lan nhắm mắt lại, hai má đỏ au, giống như cô vợ nhỏ trong đem động phòng, ngây ngô không biết phản khác, thân thể nhỏ nhắn làm người ta thương xót. Tần An ôm lấy cô, tìm kiếm bờ môi ướt át vểnh lên chờ đợi, ngửi mùi thơm khiêu khích trên thân thể thiếu nữ một cách trực diện nhất, nghe hơi thở gấp gáp của cô, hai lưỡi quấn nhau không rời.
Từ sau khi đoạt mất nụ hôn đầu, Diệp Trúc Lan sớm quen phương thức biểu đạt tình ý này, còn vô cùng say mê, vô cùng chủ động, lần nào cũng hôn tới môi tê đi mới chịu thôi, cũng tự học được ít kỹ xảo, biết Tần An thích cái lưỡi nhỏ của mình lưu luyến trong miệng cậu ấy, để cậu ấy nhấm nháp, chơi đùa, cô cũng thả mình trong cảm giác khiến toàn thân bủn rủn như điện giật.
Bánh ngọt mẹ làm, kẹo bông đường do ông cụ đẩy xe đạp làm ra, nước si rô ở quán nhỏ gần trường, còn cả ngón tay cho vào hũ mật ong mút, đều không ngọt bằng nụ hôn của Tần An, làm Diệp Trúc Lan mãi mãi không bao giờ biết chán.
- Tần An, cái bụng nhỏ muốn sờ.
Hô hấp đã có chút gian nan, Diệp Trúc Lan để cái lưỡi của mình chạy ra, ánh mắt quyến rũ mê ly, cô muốn gì cũng không dấu Tần An, vì Tần An không cười mình, loại chuyện thẹn thùng xấu hổ ấy là chuyện xấu làm Diệp Trúc Lan thích nhất:
- Ừ.
Làm sao có thể từ chối được yêu cầu như thế, Tần An ôm thân thể mảnh mai, tay đặt lên lên vòng eo lõa lộ bên ngoài, Diệp Trúc Lan trông thấy ánh mắt si dại của Tần An mà ngượng ngùng cũng thích thù, cảm thụ bàn tay ram ráp của y chạm lên da thịt như tia điện li ti làm thân thể tê đi, "ưm" một tiếng như mèo kêu rồi vội vàng xoay người, đưa tấm lưng trắng mịn về phía về phía Tần An để y tiện xoa bụng nhỏ của mình.
Không vội vàng sờ cái bụng nhỏ mà mình muốn sờ từ lâu, Tần An ngắm nhìn chiếc lưng trơn mịn trước mắt, vì người hơi cong mà cặp mông nhô lên, chưa được đầy đặn, nhưng tròn tròn nho nhỏ vô cùng thanh nhã đáng yêu, Tần An cúi xuống hôn lên vai trần, từ từ hôn xuống lưng, tới vòng eo nhỏ nhắn tới nơi uốn cong thành hình dáng ưu mỹ, làn da mịn màng nõn nà ấy thật khiến người ta không kìm nổi những ý nghĩ ám muội.
Người Diệp Trúc Lan mềm nhũn như bún rồi, hai mắt lim dim, miệng mở ra khép lại liên hồi, cô gái nhỏ làm sao chịu nổi loại kích thích này, chưa bao giờ nghĩ nụ hôn còn có thể dùng như thế, làm mỗi tấc da thịt đều được chìm đắm trong khoan khoái.
Sự thân mật này đã vượt qua mức độ Diệp Trúc Lan có thể tiếp nhận, cô muốn từ chối, nhưng không còn sức lực nữa, nụ hôn của Tần An lấy đi hết sức lực của cô rồi, tới khi Tần An nằm xuống vươn tay cho cô gối lên tay mình, Diệp Trúc Lan mới hồi tỉnh, hơi thở vẫn còn có chút rối loạn, thấy Tần An không hề lừa mình, càng xấu càng thoải mái, thoải mái tới mức khiến Diệp Trúc Lan không muốn môi Tần An rời khỏi thân thể mình.
Trong TV cảnh tượng thảo nguyên và rừng rậm mỹ lệ không ngừng thay đổi nhau, quốc vương vinh diệu và quốc vương tương lai vẫn vô ưu vô lo nô đùa trong vương quốc của mình, trong ánh mắt màu lam của cô bạn thanh mai trúc mã, phản chiếu hình ảnh của Simba.
Quá nửa buổi tối Tần An và Diệp Trúc Lan chìm đắm trong ái tình, quấn quít xoắn xuýt khám phá thân thể người khác giới, khi hai mơ mơ hồ hồ ngủ mất.
Đây là chuyện quen mui bén mùi, dục vọng của thiếu nam thiếu nữ dễ thỏa mãn, cũng dễ khơi lên, cho dù Tần An từng trải qua quá trình càng kích thích càng kịch liệt hơn, nhưng hiện giờ chỉ hôn hít sờ sờ vẫn làm y say mê quên mình.
Tv vẫn mở, (Vua sư tử) chiếu đi chiếu lại, hai người đều ngủ muộn, Diệp Trúc Lan ôm cánh tay Tần An trong lòng không chịu buông, Tần An sáng sớm tỉnh dậy, tay tê mất luôn cảm giác.
Rèm cửa sổ không kéo lại, phòng hướng về hồ lớn của công viên không lo bị nhìn trộm, chẳng lo trong phòng có camera nhỏ xíu như đầu đũa, không có mạng internet, nhiều scandal vẫn nổ ra, nhưng ít khi được lan truyền rộng rãi.