Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 268: Thích làm chuyện xấu. (2) (2)

Chương 268: Thích làm chuyện xấu. (2) (2)


Tần An cố né cảm giác tê dại, ôm thân thể không tỳ vết của Diệp Trúc Lan, nắng sớm hòa với ánh đèn đầu giường, thân thể nhỏ nhắn không quá mức mảnh mai, làn da thịt căng mịn ánh lên sắc màu tươi trẻ đầy sức sống và dụ hoặc.

Diệp Trúc Lan ngủ say vô cùng ngây thơ trong sáng, cánh môi mềm như hoa hơi khô, hàng mi dài rũ xuống, hơi thở ấm áp phả vào da Tần An, khiến y cảm giác như đang nằm mơ, từng mơ nằm tay nhau đi trên con đường nhỏ, đuổi nhau qua vườn trà, mơ thấy hai người đột nhiên xuát hiện ở ảnh áo cưới, vô số giấc mơ, không có cái nào tiếp cận thân thể thần khiết này như thế, làm y có chút hoảng hốt không dám tin.

Một vài cơ duyên sẽ không bỏ lỡ nữa, vài hiểu lầm sẽ không xảy ra nữa, Diệp Trúc Lan sau này sẽ ở bên cạnh mình, từ sơ trung tới cao trung, từ cao trung lên đại học, thực sự là thanh mai trúc mã gắn bó bên nhau.

Có lẽ vì thế Diệp Trúc Lan sẽ quen dựa dẫm vào mình, cô sẽ không trưởng thành, không được khai quật ra tài năng hiếm có, nhưng cho dù là như thế Tần An vẫn quyết định ích kỷ dấu kỹ con tiểu yêu tinh này, chỉ một mình được yêu thương, cưng chiều. Không cần giày cao gót mạnh mẽ, váy công chúa và săng đan đủ đáng yêu rồi, không cần Maserati cá tính, chỉ cần ngồi sau xe đạp của mình, cũng không cần lên trang bìa tạp chí kinh tế, chỉ cần một bức ảnh má áp má với mình.

Tần An cẩn thận rút tay lại, Diệp Trúc Lan miệng chóp chép trở mình, mơ mơ hồ hồ nói:

- Tần An, mình không muốn về nhà nữa, mình muốn mãi mãi ngủ cùng bạn.

Mặt trời lên cao, hai người thu dọn hành trang chuẩn bị rời khách sạn.

- Tần An, chúng ta về nhà là sắp kỳ nghỉ rồi, vậy phải làm sao, ngày nào mình cũng muốn ở cùng bạn.

Diệp Trúc Lan đeo ba lô đi ra tới cửa không bước được nữa, quay đầu nhìn căn phòng xa lạ đầy lưu luyến:

- Gọi điện vào di động của mình.

Tần An hôn lên cái má bầu bầu:

- Kỳ nghỉ đông mình sẽ tới Hành Thủy thăm bạn.

- Thật chứ?

Diệp Trúc Lan có được niềm vui bất ngờ, khép mắt tựa cằm lên vai Tần An:

- Phải hôn cơ.

Luôn cảm giác hôn bao nhiêu cũng không đủ, khi Diệp Trúc Lan lưu luyến được Tần An dẫn ra khỏi phòng thì đã lừa nửa tiếng sau rồi, những chuyện này Tôn Tôn chắc chắn không biết, Diệp Trúc Lan thấy mình ở trước mặt Tôn Tôn không còn vô tri nữa rồi, mặc dù cô vẫn rất sùng bái Tôn Tôn, nhưng có kiêu ngạo nhỏ của riêng mình.

Vốn lên kế hoạch đi mua sắm cả một ngày, rốt cuộc quá tốn thời gian trong phòng nên đành tới Bách hóa tổng hợp mua qua loa vài thứ sau đó ngồi xe bus về trấn Thanh Sơn, lần này Diệp Trúc Lan không ngủ nữa vì cô không muốn bỏ lỡ phút giây nào bên nhau, vẫn ngồi hàng ghế gần cuối, lấy áo khoắc đắp lên người, kín đáo nắm tay nhau phía dưới, thủ thỉ tâm tình.

Đường xa ngàn dặm đi rồi cũng hết, huống hồ trấn Thanh Sơn và thành phố Lâu Tinh cách nhau chẳng xa, tới nơi không ngờ Tôn Tôn đứng ở bên xe, mặt đầy lo lắng sốt ruột.

- Bạn mau mau về đi, hôm nay mẹ bạn gọi điện thoại tới tìm bạn mấy lần rồi, mình hết lý do bao che cho bạn rồi đấy, may mà cha mẹ mình không có nhà, thế là mình phải rời nhà tránh, bạn về nhà tự giải thích.

Tôn Tôn thấy Diệp Trúc Lan và Tần An xuống xe, vội vã chạy tới:

- Vậy mình về trước đây.

Diệp Trúc Lan vẫn thong thả, dù sao chưa bị phát hiện, về nhà nghĩ cách lấp liếm là được, dù Tôn Tôn ở bên, vẫn không kìm được tới bên Tần An, thân mật nói:

- Tối mình gọi điện cho cậu.

Tôn Tôn xoa xoa hai cánh tay, bộ dạng chịu không nổi cảnh thân mật giữa hai bọn họ, nhìn Diệp Trúc Lan tung tăng như thỏ con chạy đi rốt cuộc mới thở phào.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch