Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 269: Linh cảm xấu. (1)

Chương 269: Linh cảm xấu. (1)



- Mình không tới mức không hiểu chuyện như thế, Diệp Tử bao tuổi, mình bao tuổi? Bọn mình có thể làm chuyện xấu gì chứ? Đừng lo, bọn mình chỉ đi chơi công viên, dạo phố, băng mà Diệp Tử hứa mua cho bạn ở trong cặp của mình, lát tới nhà bạn mình đưa.

Dù sao Tôn Tôn hơn Diệp Trúc Lan một tuổi rưỡi, lại thích xem tiểu thuyết Quỳnh Dao, thuận tiện học luôn tri thức phương diện nam nữ, Tần An hiểu tâm tư của Tôn Tôn, giải thích:

Tôn Tôn kiêu ngạo hất đuôi ngựa sang bên, không thèm để ý tới Tần An, cô chạy tới bến xe chủ yếu lo Diệp Trúc Lan bị Tần An ăn mất, cứ nghĩ tới hai người họ tối qua rất có thể ngủ cùng phòng, cả đêm ngủ không ngon, sớm biết thế này không nhận lời Diệp Trúc Lan.

Chỉ vì lo cho Diệp Trúc Lan thôi, mình không hề ghen, cũng không khó chịu, mình và Tần An chẳng có gì hết, còn thấp hơn bạn bè bình thường một chút.

- Đưa băng cho mình, nhà mình không có ai hết.

Đi tới cửa ngõ, Tôn Tôn cảnh giác nhìn Tần An:

- Lại không phải chưa vào nhà bạn.

Tôn Tôn thấy nếu mình không thực sự nổi giận, Tần An sẽ không đưa băng cho mình, cô cũng lười giận cái mặt dày đó, chẳng thèm để ý, về tới nhà mở cửa, Tần An đứng lại không vào.

- Nếu bạn thực sự không thích mình vào thì mình không vào.

- Vào đi, đừng vờ vịt.

Tôn Tôn lườm Tần An một cái:

- Vô lại.

Tần An thay dép, ngó ngang ngó dọc, quả nhiên là cha mẹ Tôn Tôn không có nhà:

- Cha mẹ bạn đi đâu rồi?

- Mai là sinh nhật ông ngoại mình, cha mẹ mình đi chúc thọ ông.

Tôn Tôn pha cho Tần An cốc nước hoa quả:

- Cha mình mang bột hoa quả từ Hải Nam về đấy, ngon lắm.

Tần An nếm thử, mùi vị quả là không tệ:

- Sao bạn không đi?

- Xa lắm, mà mai còn phải đi học, cha mình nói không cần, cha mình và ông ngoại quan hệ không tốt, nếu mẹ mình không yêu cầu, cha mình cũng không đi.

- A, để mình đoán nhé, khẳng định năm xưa cha bạn theo đuổi mẹ bạn, ông ngoại bạn không thích, cho rằng cha bạn không xứng, thế là hai người không vừa mắt lẫn nhau.

- Í, sao bạn biết.

Tôn Tôn hứng thú hỏi, dù biết nói chuyện này sau lưng cha mẹ là không đúng, song vẫn thấy thú vị:

- Trong lòng mỗi người cha đều có một tên trộm muốn trộm con gái mình, phòng ngày phòng đêm, kết quả vẫn bị trộm mất, làm sao không tức?

- Nói linh tinh.

Tôn Tôn phì cười, Tần An luôn có luận điệu rất kỳ quái:

Tần An cũng cười, mở ba lô lấy hơn mười cái hộp băng.

- Nhiều thế?

Tôn Tôn mừng rỡ:

- Mình đưa Diệp Tử thiếu tiền mất rồi.

- Diệp Tử mua cho bạn vài cái, mình mua vài cái.

- Mình không có nhiều tiền như vậy.

Tôn Tôn biết Tần An có nhiều tiền tiêu vặt, nhưng không cô không muốn được cho không, nói rất kiên quyết:

- Mình không nhận đâu.

- Vậy mình vứt đi.

Tần An uy hiếp:

- Cậu dám à?

Thứ mình thích mà người ta lại không coi ra gì, Tôn Tôn có chút tức giận:

- Được rồi, mang ghi ta tới quán ăn Gà Rừng hát cho mình nghe, xem mấy ngày qua ở nhà học được gì, tâm tình mình tốt sẽ làm cho bạn bát mỳ, nếu không mình ném hết băng đi.

Ghi ta là quàn sinh nhật mà Tôn Tôn xin, đối với cô con gái ngoan rất ít khi xin những món quà không rẻ, Tôn Ngạn Thanh vui vẻ đồng ý.

- Cậu thật là...

Tôn Tôn khẽ lắc đầu, rõ ràng là thấy mình ở nhà một mình, không ai làm cơm cho, muốn nấu mỳ cho mình, lại lên giọng uy hiếp:

Tần An giúp Tôn Tôn đeo ghi ta, Tôn Tôn ở phía sau khóa cửa, hai người vui vẻ đi ra cửa ngõ thì Tần An đứng lại, vẻ mặt vô cùng căm ghét.

- Ngô Bảo Long, anh tới đây là cái gì?

Đi thẳng tới sau một cái cột điện, Tần An không bỏ qua như nhần trước nữa.

- Bạn gái của cậu phải không? Con gái Tôn Ngạn Thanh, ánh mắt của cậu không tệ.

Ngô Bảo Long miệng ngậm thuốc lá, trán có vết xẹo dài dài bằng ngón tay, hiển nhiên là kiệt tác của đám đám thợ mỏ để lại, cười tự nhiên, như không hề có khúc mắc giv với Tần An.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch