Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 270: Linh cảm xấu. (2)

Chương 270: Linh cảm xấu. (2)


Lần trước tỉnh lại, tìm người nghe ngóng, mới biết vì sao đám Lưu Ma Tử lại tìm ra mình, liền hiểu ngay là Tần An giở trò.

- Tôi cảnh cáo anh, đừng cho tôi cơ hội chỉnh chết anh.

Tần An mắt tóe lửa, nếu Ngô Bảo Long nhắm vào mình, Tần An ứng phó là được, nhưng hắn không làm gì được mình, nhắm vào Tôn Tôn, loại người cặn bã này còn có thủ đoạn gì với một cô gái chứ? Tần An tuyệt đối không để loại chuyện đó xảy ra với Tôn Tôn:

- Tôi nào dám, Tần thiếu gia có tiền có thế, lại quen biết cả bí thư huyện ủy, cục trưởng cục công an, nhân vật nhỏ bé như tôi làm sao dám chọc vào.

- Tần An, có chuyện gì thế?

Tôn Tôn kéo Tần An lại, cô nhìn Ngô Bảo Long không phải loại người tử tế.

- Chẳng có chuyện gì liên quan tới cô bé đâu.

Ngô Bảo Hoa xua tay, tập tễnh bỏ đi, để lại cái bóng dài, biến mất ở góc phố, truyền lại khúc kinh kịch (bạch mao nữ) thê lương:

- Gió bắc kia thổi

Hoa tuyết kia tung bay

Hoa tuyết kia bay theo chiều gió

Năm mới đến rồi...

Tôn Tôn nghi hoặc:

- Hai người có chuyện gì thế?

- Thương tích của hắn có liên quan tới mình.

Tần An lúc này chỉ thấy mình quá nương tay rồi, lúc đó nên nghe lời Tề Quân, giết chết Ngô Bảo Long cho xong, y tất nhiên không phải người trong xã hội đen, giết người với y giống bao người bình thường, là thứ xa vời, là tội ác kinh khủng, nhưng bây giờ Ngô Bảo Long uy hiếp tới Tôn Tôn, y thực sự cân nhắc dùng tới thứ tàn bạo nhất:

Tôn Tôn nhíu mày, người kia rốt cuộc làm gì chọc giận cậu ấy? Cô không trách Tần An bạo lực, Tần An nghịch ngợm, vô lại, đầu óc hơi khác thường, nhưng bản thế nào cô biết, chưa bao giờ chứng kiến hay nghe nói y bắt nạt bạn bè đừng nói là tham gia đanh nhau, tuyệt đối không phải vô duyên vô cớ đả thương người khác.

- Đi thôi, đi thôi, ăn sớm mình đưa bạn về.

Tần An vốn định cùng Tôn Tôn ở lại quán Gà Rừng, nghe cô đàn ghi ta, ca hát, song giờ không có tâm tình đó nữa:

Không có xương hầm, Tần An chỉ nấu canh trừng, dùng mỡ gà điều vị, cho thêm ít nấm hương khô, vẫn khiến Tôn Tôn ngồi đợi hít liên tục.

Trong lúc Tôn Tôn ăn mỳ, Tần An thử ghi ta, hát (hoa tâm) của Chu Hoa Kiện, bài này Tôn Tôn thuộc rồi, muốn Tần An hài bài mình mới, Tần An lại thúc giục cô ăn nhanh còn về.

Tôn Tôn bất mãn lắm, nhưng biết Tần An vì gặp phải người kia cho nên tâm tình không tốt, không ép y.

Trời còn chưa tối Tôn Tôn vẫy tay tạm biệt, Tần An lại đi theo:

- Mình đưa bạn về.

Vừa rồi vội vàng đuổi người ta đi, giờ lại như không nỡ chia tay, Tôn Tôn khẽ hừ một tiếng:

- Không cần, mình không phải Diệp Tử, hận không thể mọc trên người cậu. Mình tự về được.

Lần này Tần An không dễ nói chuyện như vậy, theo Tôn Tôn tới tận cửa nhà, nhìn cô mở cửa sân, qua khe cửa vẫy tay với mình đóng cửa lại mới yên tâm.

"Rầm!"

Cửa sắt chống trộm đóng sầm một cái làm Tần An giật nảy mình, xoay người đi ra khỏi ngõ, lòng đoán chừng Tôn Tôn giận rồi, về nhà phải kiếm bài hát nào cô chưa nghe để lấy lòng vậy, vừa rồi lòng lo lắng về Ngô Bảo Long, chẳng có tâm tình nào hát.

Không đúng, Tôn Tôn cho dù giận mình tới mấy cũng không bao giờ đóng sập cửa như vậy.

Nghĩ tới đó, tim Tần An đập dữ dội, quay đầu chạy trở lại như cơn gió, ra sức đập cửa:

- Tôn Tôn, mở cửa ra.

Bên trong không có chút động tĩnh gì, Tôn Tôn cũng không trả lời.

Rầm!

Tần An nhìn quanh, tìm được một viên gạch đập cửa, cửa sân gỗ không chịu nổi điên cuồng lắc mạnh và húc người, cuối cùng then cài bên trong tung ra, Tần An lỡ đà loạng choạng lao tới, đầu húc vào tường, choáng váng mặt mày, có gì ướt ướt trên trán chảy xuống.

- Ngô Bảo Long, con mẹ mày xéo ra đây, mày muốn gì nhắm vào tao.

Tần An bất chấp cửa chống trộm bên trong bằng sắt, cứ ra sức cầm gạch đập, vừa đập vừa gào thét, như đã nổi điên:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch