Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 296: Tết ở thị trấn nhỏ. (1) (2)

Chương 296: Tết ở thị trấn nhỏ. (1) (2)


Tần An thực sự khó xử, vì biết bất kể mình cảnh cáo hay đe dọa cũng khó ngăn cản hai đứa con trai đang ở độ tuổi cực kỳ hứng thú với người khác giới này tránh xa Lý Ngọc được, tiếp xúc thân mật thân thể rồi dẫn tới yêu thích là bình thường, đó là đóm lửa gây ra vô số bi kịch bạn bè anh em:

- Chị An Thủy, chị bảo phải làm sao bây giờ?

- Chị tin vào Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên, tuổi thanh xuân ai cũng trải qua chuyện chua ngọt đắng cay như thế, chuyện của chúng, để chúng tự xử lý đi, có lẽ trải qua chuyện như vậy, chúng sẽ trưởng thành hơn.

An Thủy mày hơi nhíu lại, song cô sống ở Anh nhiều năm có góc độ suy nghĩ khác về chuyện này:

- Chỉ là, sao em biết tiếp xúc với thân thể nữ giới sẽ thành yêu thích, em trải qua rồi sao?

- Em đi làm bánh dày đây.

Tần An chột dạ ù một cái chạy biến mất:

Mặc dù vất vả, nhưng ai nấy đều vui vẻ, bánh dày nắm xong, lật bàn úp lên, An Thủy cũng tham gia dẫm, mấy người đi thành vòng tròn, cô một tay nâng mép váy, một tay giữ cân băng, chân nhún nhảy như mua, làm một đám thanh niên trẻ ở dưới giã bánh nhìn đỏ mặt.

- Mao Tử, sao không lên đó dẫm bánh cùng, mày và cô bé đó tuổi tương đương, làm đối tượng được đấy.

Chú Vương trêu một chàng trai bên cạnh:

- Cái thôn nhỏ của chúng ta làm gì có ai xứng với cô ấy, còn xinh đẹp hơn cả người mẫu trên lịch.

Mao Tử cười ngượng ngập:

- Nghe nói cô ấy là người Đài Loan, sống ở thành phố lớn, không để ý tới người nhà quê như chúng ta đâu.

Chàng trai khác tự ti bổ xung:

- Mấy thằng vô dụng, nếu tao mà trẻ hơn vài chục tuổi đã lên đó rồi.

Bọn thanh niên bĩu môi, ai chả biết chú Vương năm xưa thích Tần gia đại tiểu thư, tự ti không dám nói ra, cuối cùng người ta gả cho một nông gia bình thường, trong đám cười uống say khướt để lộ ra tâm sự, từ đó thành trò cười cho cả thôn.

Cứ qua một ngày, không khí năm mới lại đậm thêm một phần, thị trấn vùng núi vốn chỉ khi nào họp chợ mới trở nên nháo nhiệt, lúc này đường phố lúc nào cũng chật kín người, mọi người ở trấn xung quanh đều tới đây sắm sửa năm mới.

Mọi năm nhà Tần An cũng bận rộn ra chợ mua bánh kẹo hoa quả, quần áo, chuẩn bị gà vịt, lần này Vương Hồng Kỳ chở cà nhà họ lên thành phố mua sắm, An Thủy cũng đi cùng.

Tần Hoài và Lý Cầm không nghĩ gì, cho rằng cái xe này là của An Thủy, bọn họ có hỏi Tần Hướng Sơn về bối cảnh của An Thủy, dù sao thấy con trai mình và An Thủy thân thiết như vậy, không thể không quan tâm. Tần Hướng Sơn không nói rõ, chỉ đảm bảo rằng An gia là người làm ăn đàng hoàng, so với họ, ông ta chỉ là kinh doanh nhỏ mà thôi.

Hai vợ chồng thầm tặc lưỡi, thiện cảm với An Thủy cũng tốt hơn, gia cảnh tốt tới mức đó mà vẫn giữ thái độ khiêm tốn ngoan ngoãn, không có chút kiêu ngạo nào, gia giáo như vậy làm sao không yên tâm cho được.

Kinh tế không phát triển, khả năng tiêu phí thấp, các hiệu tạp hóa ở thị trấn không nhập các món hàng đắt tiền, bọn họ đều bán hàng rẻ số lượng lớn, nên cơ bản nhà nào cũng như nhà nào, muốn kén chọn cũng không được. Nên lên thành phố mua sắm làm Lý Cầm rất hài lòng, nhiều hàng hóa giá cả phải chăng, chủng loại thì nhiều tới mức nhìn hoa cả mắt, lại có An Thủy đi cùng để bàn bạc, càng hứng thú lớn.

Đến khi rời chợ, không ngờ tiêu mất một nghìn đồng, xót tiền lắm, nhưng nghĩ kinh tế trong gia đình đang ngày càng tốt hơn, nên hưởng thụ một chút, dù sao một năm chỉ một lần.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch