Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 297: Tết ở thị trấn nhỏ. (2) (1)

Chương 297: Tết ở thị trấn nhỏ. (2) (1)



Năm mới thì phải mua quần áo, tòa nhà mậu dịch quốc doanh có thể coi là khu mua sắm lớn nhất của thành phố Lâu Tinh, trước kia Tần Hoài và Lý Cầm chưa từng tới, với gia đình mà thu nhập cả năm mới được chục nghìn thì làm sao dám bước chân vào nơi một bộ quần áo giá mấy trăm tới cả nghìn.

Tần Hoài mua một bộ véc mới, bộ gần nhất của ông của ông may cách đây bảy tám năm rồi, Lý Cầm bị hai cha con xúi mua sườn xám, đó là trang phục thời thượng nhất. Lý Cầm còn do dự, ăn mặc bình thường bao năm rồi, tự nhiên mặc đồ đắt tiền vào thấy ngượng, An Thủy liền thử một chiếc sườn xám màu đỏ, cho dù sườn xám là thứ y phục cực kỳ kén dáng người, An Thủy mặc lên không thành vấn đề, eo nhỏ nhắn, mông tròn trịa, thêm phần quyến rũ, khiến nam nữ tới mua quần áo liên tục ghé mắt nhìn.

Lý Cầm nhìn ngắm An Thủy một hồi, tặc lưỡi đùa:

- Lần sau không thể cùng An Thủy đi mua quần áo nữa, nhìn cháu mặc thế này, dì mặc vào thành trò cười mất.

- Dì cũng thử đi, dáng người dì tốt lắm, nếu chúng ta mặc sườn xám lên phố, người ta nói chúng ta là chị em.

An Thủy lấy một bộ khác khuyên Lý Cầm thử:

Thấy mẹ vẫn rụt rè, Tần An tới bên cạnh khuyến khích:

- Mẹ, mẹ thử đi, con nhất định khen mẹ đẹp, còn cha con tuyệt đối không dám nói không đẹp.

- Vậy mẹ không được nghe thấy lời nói thật nữa rồi, An Thùy, cha con họ đợi cười dì đấy.

Chủ yếu là vì An Thủy mặc quá đẹp gây áp lực cho Lý Cầm, nữ nhân là thế, dù bao tuổi cũng thích so bì, nhất là lại còn trước mặt chồng con:

An Thủy tích cực khuyên nhủ, còn chủ động chọn cho Lý Cầm chiếc giày da đen đính hạt thủy tinh lấp lánh, đến khi Lý Cầm rụt rè từ phòng thay đồ đi ra trông vài phần giống quý phu nhân sống trong nhung lụa.

- Mẹ, mẹ thật đẹp, còn hơn cả chị An Thủy nữa.

Tần An chạy tới ôm tay mẹ, hôn chụt lên má.

- Thằng bé này chỉ dẻo mồm.

Lý Cầm thấy chồng cũng mỉm cười gật đầu, lòng vui lắm, đã rất muốn mua rồi:

- Dì, lát nữa để cháu chọn cho dì một cái vòng cổ ngọc trai nữa, nhất định còn đẹp hơn.

An Thủy đã thay lại quần áo cũ, thanh toán luôn hai bộ sườn xám:

Lý Cầm xua tay:

- Không cần, không cần đâu, làm cháu phải tiêu nhiều tiền nhiều quá rồi.

Cuối cùng An Thủy vẫn cứ mua, Lý Cầm lúc này từ chối không được, muốn trả tiền cho An Thủy, nhưng lại không có nhiều tiền như thế, đành nghĩ coi như nợ, trả sau.

Sau khi hai cha con Tần Hoài đi mua đèn lồng nhỏ và những món đồ trang trí xong mọi người trở về nhà, vừa vặn gặp Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên ở trong sân, cả ba cùng đi mua pháo hoa. Tỉnh Tương Nam vốn là nơi sản xuất pháo hoa trứ danh thế giới, cho dù là vùng hẻo lánh như trấn Thanh Sơn, năm mới cũng có rất nhiều loại pháo hoa.

Chợ Tết năm nào cũng được tổ chức trước trung tâm triển lãm trấn, nơi đó vốn là sân cỏ rộng, thường ngày là chỗ cho trẻ con trong trấn chơi đá bóng.

Sáng nay trời có trận mưa xuân nhỏ, đất bùn nhão nhoét, đường đi sình lầy khó chịu, nhưng không khí Tết che lấp phiền toái nhỏ đó, mọi người dẫm bùn lép bép lép bép nghe rất vui tai.

Trong chợ bán đủ mọi thứ, có cả quầy bán đồ ăn nóng phục vụ tại chỗ, mà pháo thì tối kỵ lửa cho nên được chia thành khu tách biệt hẳn, ngoại trừ bánh pháo mà quanh năm bốn mùa đều bán, từng cuộn pháo bồ cũng có, loại pháo lớn này cho nhiều thuốc nổ, uy lực hơn những bánh pháo đơn nhiều, được bọn trẻ con thích nhất, nhưng cũng rất nguy hiểm, năm nào cũng có trẻ con bị thương vì đốt pháo, không tới tuổi nhất định sẽ không cho chơi.

Ba người Tần An thực ra cũng chưa đến tuổi, nhưng cả ba đều là loại cha mẹ khó quản, muốn cấm cũng không được.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch