Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 298: Tết ở thị trấn nhỏ. (2) (2)

Chương 298: Tết ở thị trấn nhỏ. (2) (2)


- Chúng ta mua một bánh mang ra sông đốt cho nổ chết bọn cá đi.

Trẻ con nhanh thích ứng, Tần Tiểu Thiên bây giờ nghĩ ra trò chơi không khác gì trẻ con thị trấn:

- Tháo ra lấy thuốc nổ, sau đó làm một khẩu súng xích thật lớn, giống như cái bọn mình dùng bắn con chó nhà lão bán thịt ấy.

Tôn Pháo đề nghị, năm đó hắn và Tần An cùng làm khẩu súng xích uy lực cực lớn, hắn muốn trải nghiệm lần nữa, mông lành rồi cũng quên mất kinh nghiệm đau thương bị chó cắn khiến mấy tháng liền phải tiêm thuốc:

- Súng xích à? Còn bắn được chó bị thương, làm đi.

Tần An nghe thôi đã thấy kích thích:

- Chơi cái khác đi, làm một quả pháo thăng thiên thật lớn, trên đầu lắp quả pháo bồ, bắn ra như tên lửa, chỉ đâu đánh đó, thế nào?

Tần An đưa ra một kiến nghị nguy hiểm nhưng đầy sức hấp dẫn:

- Chơi!

Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo mắt sáng rực gần như đồng thanh:

Ba đứa bé mua gần hết pháo bồ của một sạp nhỏ, còn định để lại một ít làm súng xích.

Tần An còn mua thêm nhiều pháo hoa, có pháo liên châu cầm ở tay, có pháo ong mật đốt một cái là xoay tròn bay lên trời, có pháo đập ném xuống đất là nổ, có pháo xoa mạnh là cháy, còn pháo hoa lớn thì bảo Vương Hồng Kỳ lái xe mang về. Khu tập thể năm mới tập trung ở sân cùng đốt pháo là tiết mục cố định, pháo hoa nhà ai càng đẹp càng có thể diện, năm nay pháo hoa đẹp nhất chắc chắn là của Tần An rồi.

Ba đưa bé mang một đống pháo cực kỳ thu hút sự chú ý của người khác.

Tôn Pháo thấy nhiều người nhìn, thế là lấy một quả pháo liên châu ra đốt, ban ngày chẳng thấy được ánh lửa rực rỡ, chỉ thấy làn khói xanh bốc lên, Tôn Pháo đếm số lần khói xanh reo lên:

- Lãi rồi, bên ngoài ghi nổ ba mươi lần, tao đếm được ba ba lần.

- Mày nhầm à? Rõ ràng chỉ có hai mấy.

Tần Tiểu Thiên cố tình hạ thấp xuống:

- Để tao đốt thử quả nữa cho mày xem.

- Này ba cậu, sao lại đốt pháo giữa ban ngày thế hả? Không thấy lãng phí à? Còn nguy hiểm cho mọi người nữa.

Một giọng nói lảnh lót vang lên sau lưng khiến ba đứa con trai quay đầu nhìn.

Mắt sáng môi hồng, khuôn mặt lạnh lùng, đuôi ngựa kiêu ngạo, áo bông hoa đẹp đẽ, cô lớp trưởng xinh đẹp nghiêm mặt xuất hiện.

Bị ánh mắt nghiêm túc của Tôn Tôn nhìn chằm chằm, cả Tôn Tôn và Tần Tiểu Thiên đều hơi chờn, thậm chí lúng túng dấu đống pháo sau người như trẻ con làm sai, làm lớp trưởng liền ba năm, uy nghiêm đã tự nhiên thấm vào từng lời nói cử chỉ của Tôn Tôn, Tần Tiểu Thiên không ít lần bị cô phê bình phải cúi đầu lắng nghe không dám cãi, cho dù là Tôn Pháo học lớp khác cũng không dám nghịch ngợm trước mặt Tôn Tôn, cô gái quá ưu tú gây áp lực không phải nhỏ với những đứa con trai bình thường.

Tần An vốn nắm chắc có thể thuyết phục Tôn Tôn và mình cùng tới Hành Thủy chơi với Diệp Trúc Lan, đáng tiếc năm nay Diệp Trúc Lan lại cùng cha mẹ tới thân thích ở Hải Nam, không có Diệp Trúc Lan thì Tần An không có cơ hội thuyết phục cô đi chơi riêng.

- Thực ra vừa rồi pháo hoa đẹp quá, nhưng vì bạn đi tới cho nên không thấy đẹp nữa.

Tần An thở dài lắc đầu:

- Liên quan gì tới mình?

Tôn Tôn chỉ mặt trời trên đỉnh đầu:

- Đừng kiếm cớ linh tinh.

- Vì bạn quá xinh đẹp, quá bắt mắt khiến pháo hoa cũng trở nên ảm đảm, pháo hóa không đẹp nữa?

Tần An hỏi hai thằng bạn:

- Đúng không?

Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo gật đầu ngay, vừa rồi xung quanh có mấy người xem pháo hoa nghe thấy, người lớn bật cười, đám thiếu niên mười mấy có cơ hội công khai nhìn Tôn Tôn, đều ngầm tán đồng lời này.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch