Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 303: Tết đến rồi. (1)

Chương 303: Tết đến rồi. (1)



Mùng một Tết, bầu trời xám xịt, không khí lạnh run cả người, Tần Hoài và Lý Cầm đã rời giường gọi Tần An dậy. Tần An còn đang ngáp chảy nước mắt vẫn chúc cha mẹ một tràng dài những lời tốt lành, xin được một cái phong bì lớn, dụi mắt mấy cái là tỉnh ngay, ngửi mùi thuốc pháo tràn ngập khắp không khí, lòng lâng lâng.

Tết đến rồi.

Tần Hoài ra ngoài hành lang đốt pháo, đã có rất nhiều người dậy sớm đốt pháo, kỳ thực từ lúc trời tối là tiếng pháo lác đác nổ khắp nơi, lúc này càng vang dội, tiếng pháo lẹt đẹt đì đùng. Xa xa nhìn lại cả trấn Thanh Sơn như bao phủ trong sương mù, không còn rõ ràng nữa.

Cụ thể ý nghĩa là gì là gì thì Tần An cũng không rõ nữa dù sao thì năm nào cũng phải đốt pháo, không có pháo không phải năm mới.

Ai đứng ở cửa nhà người đó đốt pháo đì đùng, không chào hỏi, càng không có ý sang nhà nhau, chỉ nhìn nhau cười tươi roi rói, đốt pháo xong cẩn thận quét xác pháo vào một chỗ, cẩn thận không để rơi xuống lầu, số xác pháo này chưa được đổ đi, phải đợi sau mùng ba mới được đổ.

Nước rửa mặt, nước súc miệng cũng thế, đều phải đồ vào một cái thùng lớn, năm mới mà ném cái gì ra khỏi nhà, có nghĩa là cả năm trong nhà chỉ có mất, không phải điềm lành.

Bữa cơm đầu tiên năm mới cũng rất cầu kỳ, phải bày nhiều bát đũa, gọi là đợi khách tới nhà, mặc dù mọi người lúc này thì ai ở nhà nấy, nhưng hình thức phải chú ý. Bữa cơm này nhất định phải có cá tươi, ý nghĩa là cả năm dư dả, ăn cơm cũng không được ăn hết, phải bỏ lại một ít, cũng là ý nghĩa như thế.

Ăn cơm xong Tần Hoài thay bộ véc mới, đeo ca vát, đi giày da, thời gian qua ông đang bận rộn để chuẩn bị học kỳ sau chính thức làm hiệu trưởng Nhị Trung, lúc này cần phải học khí chất uy nghiêm, ung dung của lãnh đạo.

Tần An thi thoảng nhìn cha mình, đứng trước gương bắt tay với người tượng tượng lại che miệng cười.

Lý Cầm mặc sườn xám, cổ đeo vòng ngọc trai, tay xách ví nhỏ, cha chưa làm lãnh đạo mà mẹ đã giống quý phu nhân lắm rồi, sang trọng quý phái, Tần An thì không quên nhất định phải nghĩ cách để mẹ thay đổi chủ kiến, không để mẹ đi dạy học hít bụi phấn thêm nữa.

Tần An thì năm nay có bộ ghi lệ màu xám lông chuột, đeo nơ, hai cha con cùng đứng trước gương, trông như phiên bản thu nhỏ của cha. Thực ra Tần An không thích ăn mặc như thế, cảm thấy trông mình càng giống bọn trẻ con trong thành phố, nhưng mẹ trừng mắt lên, không mặc không được.

Cả nhà ăn mặc chỉnh tề sau đó tới trạch viện chúc tết ông nội, lúc này trời vẫn còn tờ mờ sáng. Vương Hồng Kỳ và Tần Hướng Sơn đợi ở cổng lớn, thấy cả nhà Tần An tới liền đốt pháo đón tiếp.

Vương Hồng Kỳ quê Cam Túc, không còn người thân nữa rồi, nhiều năm qua sống ở nước ngoài, chẳng còn khái niệm nghỉ Tết, lúc này mặc trường sam kiểu cũ, bị không khí Tết cổ xưa cảm nhiễm, trông hào hứng như thanh niên mới lớn.

Tần An đi vào nhà chúc Tết ông nội, sau đó nhận phong bao đỏ. Nhà bác cả còn tới sớm hơn, đây cũng là quy củ, bác cả chưa tới, nhà Tần An sẽ phải đứng đợi ở cửa không được vào. Mặc dù hôm qua sau mười hai giờ hơn mọi người mới về nhà, cách có mấy tiếng, nhưng lúc này ai nấy đều hồ hởi như mới lần đầu gặp mặt năm mới, chắp tay vui vẻ chúc Tết.

Tần Tiểu Thiên thì chưa ngủ chút nào, ăn mặc chải chuốt giống hệt thằng anh họ Dudley trong Harry Potter, thiếu mỗi cái áo đuôi tôm, Tần An thấy mình thiếu mỗi cái kinh tròn to là đứng bên nhau thành hai thằng ngốc. Tâm trạng Tần Tiểu Thiên phấn khích lắm, vội vàng đi chúc Tết để nhận phong bao đỏ, tối qua hắn được rất nhiều tiền mừng tuổi của cha mẹ rồi, mừng hết cỡ. Mặc dù kỳ thi toàn trấn thành tích có hơi thấp nhưng không hề ảnh hưởng tới thu nhập, chỉ là ai cũng nói một câu khích lệ nỗ lực học tập, còn Tần An thì được dặn phải khiêm tốn, bớt nghịch ngợm, nói chung bị răn dạy còn nhiều hơn Tần Tiểu Thiên.

An Thủy cũng chuẩn bị phong bao đỏ, Tần Thấm, Tần Viên, Tần Manh, Tần Tiểu Thiên xếp hàng đợi phát, Tần An cũng bị mẹ đẩy vào cuối hàng, khi nhận phong bao của An Thủy hơi đỏ mặt, An Thủy che miệng cười khúc khích, làm y càng thấy mặc cái áo ghi lê này thật ngu ngốc, so với An Thủy nữ tính quyến rũ trong bộ sườn xám, y càng giống trẻ con.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch