Chúc Tết phải theo bối phận phân ra trước sau, chúc Tết ông nội xong đáng lẽ phải đi chúc Tết ông bà ngoại, nhưng năm nay ông ba ngoài được cậu đón tới Quảng Đông ăn Tết, nên cả nhà Tần An ở lại trạch viện ăn trưa.
Mùng một mùng hai Tết cơ bản đều tới nhà người thân chúc Tết, đến mùng ba mới là hàng xóm chúc Tết nhau. Trong khu tập thể giáo viên cũng chú ý quy củ này, gia đình giáo viên trẻ đi chúc Tết giáo viên lâu năm, sau đó trẻ con trong nhà đi chúc Tết gia đình giáo viên trẻ.
Một đám trẻ con lớn nhỏ do Lý Tâm Lam dẫn đầu, theo sau có cả Tần An, Tôn Pháo tới nhà nào cũng như quân Nhật vào thôn càn quét, ra khỏi cửa là túi căng phồng đầy bánh kẹo.
Khi đó kẹo cho trẻ con là loại một hào mua được mười cái, cũng có loại kẹo ớt năm xu một cái, không có vị ớt, chỉ làm hình giống quả ớt, cắm vào cái que, ăn cũng ngon ra phết.
Có nhà còn có bột ô mai và kẹo mạch nha, cầu kỳ một chút thì có kẹo mát, mỗi cái tận năm hào, loại kẹo này có vị bạc hà rất đậm, Tần An chẳng thấy ngon gì cả, bọn trẻ con không đứa nào thích hết, giá thì rõ đắt, vậy mà cũng bán được, chẳng hiểu nổi.
Khỏi phải nói rồi bánh kẹo nhà Tần An năm nay được bọn trẻ con hoan nghênh nhất, đặc biệt là chocolate rượu, làm bọn trẻ con đều có thể uống được rượu mà không có cơ hội ăn sướng thôi.
Đi chúc Tết xong, Lý Tâm Lam và mấy cô gái tụ tập khoe nhau váy áo mới, những đứa bé thì vẫn giữ kẹo trong người chạy tung tăng khắp nơi, đứa lớn hơn một chút vì về thống kê thu hoạch, phân chia ra ăn dần, còn đám nhỡ nhỡ như Tần An, Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo thì có mối quan tâm khác.
Một cái ông trúc đường kính ba phân, dài tới ba mươi cm, trên đỉnh dùng tấm sắt mỏng làm thành đầu tên lửa ngọn hoắt, đuôi cũng làm cánh, trên còn dán một tờ giấy ghi "Thần Châu số một!"
- Cái thứ này liệu bay được cao tới mức nào?
Tần Tiểu Thiên kích động không thôi, giống hệt tên lửa trong TV:
- Thế nào cũng bay cao bằng Đại Thanh Sơn.
Tôn Pháo rất tự tin vào sản phẩm bọn chúng miệt mài làm mấy ngày liền:
- Thử là biết.
Còn Tần An ngay cả có thể bay lên không cũng không dám chắc chắn, mặc dù lý thuyết thì biết, nhưng chẳng hề có tính toán cụ thể lực đẩy lẫn sức nặng, cái ống trúc này có khi quá nặng, thuốc nổ cũng chỉ biết nhồi cho cố, nói không chừng châm lửa một cái là nổ tung:
Bởi thế để cho cẩn thận Tần An và Tôn Pháo làm thêm một quả dự phòng.
Cả ba đứa đi lên sân thượng, khóa cửa lại, sau đó dựng một cái giàn phóng, đặt thẳng tên lửa lên.
- Ai châm lửa đây! ?
Tần An nhường, Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo tranh chấp một lúc, kết quả chơi oẳn tù tì, Tần Tiểu Thiên giành phần thắng.
Tần Tiểu Thiên cầm bật lửa châm dây cháy, sau đó chạy về chỗ nấp, cả ba căng thăng chờ đợi, dây cháy cháy hết, xoẹt một cái, ánh lửa lóa mắt phát ra, tên lửa rời bệ phóng lao vút lên trời, bay xa tới mức không còn nhìn thấy nữa sau đó nổ uỳnh một tiếng.
Dười lầu có giọng nói loáng thoáng truyền lên:
- Quái, sao trời quang mà lại có tiếng sấm nổ nhỏ?
Ba đứa bé che miệng nén cười, không tính được rốt cuộc tên lửa bay cao ba nhiêu, nhưng đều thống nhất rằng bay cao hơn Đại Thanh Sơn cao hơn 800 mét so với mực nước biển.
Còn một quả tên lửa nữa, giờ không đứa nào nỡ đốt phí phạm, Tôn Pháo đề nghị:
- Khoan đốt vội, đợi khai học cho cả trường xem, hoặc là giữ lại, nói không chừng dùng vào việc lớn đấy.
Tần Tiểu Thiên vỗ cái mông mỡ:
- Sợ gì, lần này thành công rồi, chúng ta dư tiền làm quả khác cơ mà.
- Chỉ sợ lúc đấy đốt lại không bay.
Tần An chỉ ra vấn đề thực tế nhất, quả vừa rồi bay lên được phải nói là kỳ tích rồi:
Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo tiếc mãi không thôi, vừa rồi đốt lãng phí quá, nếu là lúc khai trường, lắp ở giữa sân sau đó chĩa về khu lớp học, có phải thành giai thoại "pháo kích lớp học " rồi không?