Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 306: Lời đề nghị bất ngờ. (1) (2)

Chương 306: Lời đề nghị bất ngờ. (1) (2)


Trước kia Liêu Du tuy chú ý ăn mặc, nhưng theo hướng đoan trang thục nữ, không quá bắt mắt, hiện giờ khác hẳn.

Vì đang bận rộn chuyện điều khỏi trấn Thanh Sơn, Tết đến không thể thiếu chúc Tết các lãnh đạo hệ thống giáo dục, Liêu Du ở lại trên huyện, tới giờ mới về trấn Thanh Sơn chúc Tết.

Vốn sau khi Tần An bị Liêu Du đuổi khỏi lớp, quan hệ với Tần gia luôn lúng túng, sau lần Tần An bị bắt cóc, Liêu Du tới hỏi thăm mới hòa hoãn dần, có vẻ bây giờ quan hệ rất tốt, vừa rồi Tần An thấy Liêu Du và mẹ trò chuyện rất thân mật.

- Cái thằng bé này, mồm đâu rồi, còn không chúc Tết cô giáo Liêu đi.

Lý Cầm thấy con trai nhìn chằm chằm Liêu Du với bộ dạng mơ ngủ chưa giống nhìn ra ai, đánh cho một cái:

- Cô Liêu năm mới vui vẻ.

Tần An chợt nhìn thấy có cô bé đang bò bên cạnh Liêu Du, tất nhiên là Nhiếp Nhiếp rồi, lè lưỡi ra:

- Lêu lêu.

- Cô còn tưởng em không có nhà cơ, không chạy đi chơi à? Đã làm bài tập về nhà chưa đấy.

Thấy Liêu Du lợi dụng ở trước mặt mẹ mình để lên mặt giáo viên, Tần An buồn cười lắm, cố ý làm ra vẻ chẳng bận tâm:

- Em chưa làm, mà cũng không định làm, dù sao em học giỏi thế mà, cần gì phải làm bài nữa.

- Nói năng kiểu gì thế? Mới có chút thành tích là kiêu ngạo rồi đấy phải không?

Lý Cầm giận con trai làm mình mất mặt trước Liêu Du, chỉ tay về phòng:

- Bài tập chưa làm xong không cho xem TV, đi làm bài ngay.

Liêu Du lén trừng mắt với Tần An, vội vàng nói:

- Tần An thực ra là đứa bé biết chừng mực, tự có phương pháp học tập riêng, thực là bài tập Tết chỉ là để học sinh khỏi quên bài vở thôi, học sinh bình thường ham chơi mới quan trọng, Tần An học tốt như thế, không làm cũng được.

- Cái thằng bé này chẳng bao giờ làm người ta hết đau đầu.

Lý Cầm nghe Liêu Du khen con mình vui lắm, không bắt Tần An đi học nữa:

- Nào, ra chú bế.

Tần An vỗ vỗ tay thu hút sự chú ý của cô bé, tính y rất thích trẻ con:

- Cái gì mà chú, con được mấy tuổi đầu chứ?

Lý Cầm lại lên tiếng, tật ăn nói linh tinh mắng mãi không chịu chừa:

- Nhiếp Nhiếp, cháu gọi chú hay anh? Thôi đợi cháu lớn rồi gọi nhé, đợi cháu lớn lên, chú kể cho cháu nghe chuyện Cừu vui vẻ và Sói xám, chị Tần Thấm, anh Tần Viên của cháu đều thích nghe lắm đấy.

Tần An cố ý nói, quả nhiên làm Liêu Du đỏ mặt rồi:

Nhiếp Nhiếp là cô bé rất đáng yêu, xinh đẹp giống Tần Thấm lúc còn nhỏ, cái mắt to tròn, hai cái má bầu bầu làm người ta muốn đưa tay nhéo, trước ngực áo có một cái túi to như kangaroo, bên trong đầy ắp kẹo.

Tần An bế Nhiếp Nhiếp lên, cô bé chưa biết nói, cùng Tần An cụng trán vào nhau cười khanh khách.

- Thằng bé này được trẻ con thích lắm.

Lý Cầm cười:

Điều này Liêu Du cũng biết, ngay cả mấy đứa trẻ ba bốn tuổi cũng thích chơi với Tần An, Tần An chơi với trẻ con cũng rất nhường nhịn, con trai như thế lớn lên sẽ thành người cha tốt, nghĩ tới cha của Nhiếp Nhiếp, Liêu Du thấy tiểu lưu manh càng khiến người ta yên thích.

- Để chú bóc kẹo khác cho nhé... Á, đừng cắn tay chú..

Tần An bóc một cái kẹo sữa, sau đó cầm cho Nhiếp Nhiếp mút, không ngờ cô bé cắn rất mạnh còn không chịu buông, y cũng không dám rút mạnh, nhịn đau dỗ dành:

- Kẹo này không ngon, chú lấy cái khác cho..

Đến khi rút được tay ra thì dấu tay hằn rất sâu rồi, thiếu chút nữa chảy máu.

- Em có làm sao không, xin lỗi, con bé thích cắn lắm.

Liêu Du áy náy nói:

- Nhiếp Nhiếp đang tuổi mọc răng,

- Nó không sao, cô giáo Liêu đừng lo, nó từ bé nghịch như quỷ ấy, bị thương suốt ấy, thế này không là gì đâu.

Lý Cầm cầm tay Tần An xem một chút rồi bỏ xuống:

- À phải, thầy giáo La đâu rồi, sao không thấy tới chơi?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch