Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 307: Lời đề nghị bất ngờ. (2) < (1)

Chương 307: Lời đề nghị bất ngờ. (2) < (1)



- Dạ.. Tôi và anh ấy ly hôn rồi.

Ly hôn chẳng bao giờ là chuyện hay ho, không cần biết đúng sai đều dễ bị người ta nói ra nói vào, nhất là với bên nữ, Liêu Du tuy ly thân La Ba Phu rất lâu nhưng dấu rất kín, không để cho ai biết:

- Cái gì? Sao lại ly hôn?

Trong ấn tượng của Lý Cầm, La Ba Phu là chàng trai rất tuấn tú lễ phép, nghe nói còn học nghệ thuật, có khí chất nghệ sĩ lắm, cùng Liêu Du phải nói ra vô cùng xứng đôi, thế nào mà thời gian không gặp đã ly hôn rồi:

- Hai người xảy ra chuyện gì, sao không nghĩ cho kỹ, một mình nuôi con không dễ đâu, Nhiếp Nhiếp lại còn nhỏ thế này...

Ly hôn đã xong rồi, sớm muộn ai cũng biết, Liêu Du cũng không che dấu gì cả, lần này cô tới Tần gia là có việc muốn nhờ, tất nhiên tranh thủ cảm thông lớn nhất, đem chuyện La Ba Phu mắc bệnh, còn muốn cô tiếp rượu, dẫn lưu manh uy hiếp, làm Lý Cầm tức giận vô cùng, chửi mắng La Ba Phu cầm thú đội lốt người.

- Vậy sau này cô làm sao? Còn trẻ thế này...

Lý Cầm gần bốn mươi, Liêu Du mới trên hai hai, trong mắt bà kỳ thực không khác gì một cô bé, giờ một mình nuôi con, nghĩ đã thấy chua xót:

Tần An ở bên nghe, cảm giác Liêu Du nói ra được tức là đã gạt quá khứ sang bên, với điều kiện của cô, tìm một nam nhân có điều kiện tốt không khó lắm, chỉ cần số mệnh đừng đen đủi nữa là được.

- Tôi định đưa Nhiếp Nhiếp về Đào Nguyên cho cha mẹ trông hộ, cha mẹ ở nhà cũng đỡ buồn, lại yên tâm. Đợi chuyện bên này xử lý xong, sẽ đón cả mẹ tôi lên ở cùng giúp trông Nhiếp Nhiếp.

Liêu Du buồn bã cúi đầu xuống:

- Chỉ là, không biết phải nói chuyện ly hôn ra sao, cha mẹ tôi mà biết sẽ tức chết mất.. Xin lỗi chị, Tết nhất mà lại nói chuyện không vui.

- Đừng nói thế.

Lý Cầm bế Nhiếp Nhiếp vào lòng, Nhiếp Nhiếp quả nhiền là ai bế cũng được, đoán chừng vì từ nhỏ đã không có hoàn cảnh yên ổn, biết chui vào lòng người bế mình tìm cảm giác an toàn, làm bà càng nhìn càng thương:

- Đưa con cho ông bà ngoại chăm là tốt nhất rồi, còn chuyện ly hôn, cứ nói thật, cha mẹ nào lại không thương con.

- Mẹ tôi còn đỡ, cha tôi nóng tính lắm, ly hôn với ông mà nói là chuyện cực kỳ mất mặt, tôi không dám về. Trước kia ông đã không thích La Ba Phu rồi, nhưng tôi dẫn anh ta về, cha tôi nhẫn nhịn. Ông là thế, trước mặt người ngoài giận tới mấy cũng nhịn, nhưng khách mà đi rồi sẽ nổi trận lôi đình, tôi sợ về chưa nói được mấy câu đã bị cha tôi đánh chết...

Liêu Du vừa kể khổ vừa nhìn Tần An:

Ra đây là chiêu Liêu Du thuyết phục mẹ, dùng khổ nhục kế, Tần An thấy quá nửa là thành công.

- Ài, tính ông ngoại của Tần An cũng thế, trong nhà có khách thì lúc nào cũng cười nói vui vẻ, chẳng qua là vì nghĩ chuyện xấu không ra khỏi cửa, khách vừa đi, đóng cửa lại một cái là thành con người khác.

Lý Cầm thở dài, kỳ thực đa phần nam nhân nông thôn đều vậy, nóng tính, cục cằn, thích thể diện, tư tưởng đại nam nhân vô cùng nghiêm trọng:

- Hay để em đi cùng cô giáo Liêu, bây giờ mỗi ngày ngồi ở nhà xem TV cũng chán rồi, chẳng bằng tới huyện Đào Nguyên chơi, cách trấn Thanh Sơn không xa.

Tần An biết thời cơ đã chín muồi rồi, chủ động lên tiếng:

- Trẻ con đừng xen vào chuyện của người lớn.

Lý Cầm mắng, Tần An không phải là chưa từng đi chơi xa, lần trước lên tỉnh thành chơi mấy ngày liền, nhưng lần này khác, đang năm mới lại đi theo Liêu Du về quê nhà người ta, hai bên không thân thích gì, mà giao tình cũng chẳng tới mức đó:

- Cô giáo Lý, tôi có lời này hơi quá phận, mong chị đồng ý cho.

Liêu Du nắm tay Lý Cầm khẩn cầu:

- Tôi thấy Tần An nói đúng, nếu tôi dẫn em ấy theo, có khách, cha tôi sẽ không làm khó tôi, chị cứ yên tâm, Tần An tuy nghịch ngợm nhưng hiểu chuyện lắm, tôi hứa với chị, nhất định đốc thúc Tần An làm bài tập Tết, huống hồ huyện Đào Nguyên là địa điểm du lịch nổi tiếng, hàng năm tới dịp Tết rất nhiều người tới, học tập Đào Nguyên Minh tổ chức hội thi, hội văn, Tần An tới tham gia cảm thụ ý cảnh của (Đào hoa nguyên ký) cũng có lợi cho học ngữ văn.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch