Lý Cầm mặc dù vẫn không muốn cho Tần An đi, nhưng Liêu Du khẩn thiết như thế, bế Nhiếp Nhiếp trong lòng, nghĩ cũng thấy thương hại:
- Tần An, vậy con đi theo cô giáo Liêu một chuyến, nhớ, đây không thuần là đi chơi, đừng nói năng bừa bãi gây thêm phiền phức cho cô Liêu.
Nghe mẹ giáo huấn một tràng dài, Tần An lẩm bẩm trong lòng, lần này rõ ràng là Liêu Du gây phiền toái cho mình, đành vâng dạ.
Tới huyện Đào Nguyên phải lên thành phố, sau đó đi tàu hỏa, xa hơn cả lên tỉnh thành, Tần An muốn báo cho An Thủy, Liêu Du sợ Lý Cầm suy nghĩ lại đổi ý, không dám ngồi ở Tần gia lâu, cũng bế Nhiếp Nhiếp đi theo.
Đi trên con đường nhỏ thôn quê, Nhiếp Nhiệp không chịu ngoan ngoãn, ngọ nguậy liên tục, mắt mở to nhìn ngang ngó dọc, Liêu Du bế nó rất vất vả, động tác lóng nga lóng ngóng.
- Cô đừng ôm Nhiếp Nhiếp vào lòng như thế.
Tần An đóng lấy Nhiếp Nhiếp làm mẫu:
- Thế này dùng tay làm ghế cho nó ngồi, tay còn lại đặt sau lưng tránh nó bị ngả ra sau, đấy, thế này.
Quả nhiên Nhiếp Nhiếp thoải mái bám vào vai Tần An không còn ngọ nguậy liên tục nữa, Tần An cũng không phải tốn công, Liêu Du hơi xấu hổ, mình làm mẹ mà bế con chẳng bằng người ngoài.
Cũng không thể trách Liêu Du, hai vợ chồng xích mích, La Ba Phu mang Nhiếp Nhiếp về nhà ông bà nội, liên tục gây khó khăn cho cô, cô không được ở gần con nhiều.
Đi tới trạch viện vừa vặn gặp An Thủy mở cửa ra ngoài.
- Chị An Thủy, vừa vặn em đang định tìm chị, đây là cô giáo Liêu, nhà ở huyện Đào Nguyên, chính là nơi nhắc tới trong bài (Đào hoa nguyên ký) của Đào Uyên Minh, chị cùng em tới đó chơi không?
Tần An nghĩ dù sao Liêu Du lấy người khác làm lá chắn, thêm một cái càng tốt.
- Huyện Đào Nguyên?
An Thủy thoáng chút ngạc nhiên rồi mỉm cười:
- Chị không đi được đâu, em tự chơi đi, cô giáo Liêu, năm mới tốt lành, con gái chị thật xinh đẹp.
Vừa nói mắt An Thủy đánh giá Liêu Du, nữ nhân này toàn thân phát tán ra sự quyến dũ đầy dụ hoặc, ánh mắt nam nhân nhìn lên người chỉ e là nóng như lửa:
- Cám ơn em, cũng chúc em năm mới nhiều may mắn, ngày càng xinh đẹp.
Liêu Du ngay lập tức nhận ra An Thủy chính là cô gái trong cuốn băng, rõ ràng chỉ mười tám mười chín tuổi, nhưng khí chất ưu nhã điềm đạm thể hiện ra đó, dễ làm cô gái cùng độ tuổi thành non nớt hơn vài phần:
An Thủy lấy cái vòng trên cô xuống đeo cho Nhiếp Nhiếp:
- Cô không mang theo phong bao rồi, cái này coi như mừng tuổi cháu nhé.
- Cái này đắt quá, tôi không dám nhận.
Liêu Du nhìn cái vòng chế tác tinh xảo, thêm vào nội dung cuốn băng, đoán An Thủy thân phận không tầm thường đoán được món đồ này không rẻ:
- Lần đầu gặp mặt, lại là năm mới, thế nào cũng phải tặng trẻ con cái gì đó lấy may, chị đừng từ chối.
An Thủy giữ tay Liêu Du lại:
- Tần An nghịch ngợm lắm, làm phiền cô Liêu rồi.
Sao ai cũng nói câu đó, Tần An thấy rất oan ức.
An Thủy có việc phải ra ngoài cùng Vương Hồng Kỳ, Tần An dẫn Liêu Du vào trạch viện chúc Tết ông nội sau đó lên đường, hai người bế Nhiếp Nhiếp ngồi xe bus lên thành phố, tới ga tầu hỏa, tức thì trố mắt.
Vào năm 96, tuyền đường sắt trong nước vẫn còn đang liên tục tăng lên, nhưng số lượng tàu vẫn có hạn, tuy bây giờ chưa phải là cao điểm đi lại vào mùa xuân, nhưng cảnh tượng đầu người lúc nhúc vẫn làm người ta nhìn mà run.
Hạ tuần tháng hai, tiết xuân lạnh giá, sân ga có rất nhiều người trải báo nằm trên mặt đất, người nào chú ý chút thì đắp thêm cái chăn mỏng, trẻ con mũi đỏ ửng run run trong gió, ai nấy tay xách nách mang đủ hành lý lỉnh kỉnh, lúc này kiếm được một chỗ đợi trong phòng chờ tàu là chuyện cực khó, giống như trại tị nạn chứ không phải ga tàu.
- Trước kia không thấy đông người như thế.
Mọi năm Liêu Du không về quê vào dịp này, cho nên chưa bao giờ gặp phải cảnh tượng như thế, rất lo có mua được vé cũng không chen lên được tàu: