Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 309: Gặp lại bạn cùng quê. (1)

Chương 309: Gặp lại bạn cùng quê. (1)



Tần An đấm đầu, Liêu Du làm mẹ rồi mà suy nghĩ vẫn không thấu đáo, may mà có mình đi theo, nếu không lúc này ngớ ngẩn đi xếp hàng mua vé, chen lấn lên tàu, bản thân vất vả chưa nói, không chừng còn khiến Nhiếp Nhiếp bị thường.

Thế này không thể đi tàu hỏa được nữa, Tần An đành gọi điện thoại cho Vương Hồng Kỳ, bảo hắn lái xe tới, nhìn quanh một hồi:

- Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta kiếm chỗ ăn cơm trước, vừa ăn vừa đợi.

Liêu Du không có ý kiến, cô biết Tần An có xe, nhưng mà đã nhờ người ta giúp mình rồi, lại còn bảo dùng xe đưa đi cũng cũng ngại, nghĩ rằng đi tàu hỏa cũng tiện, ai ngờ "xuân vận" người ta hay nói lại đáng sợ như vậy.

(*) Xuân vận đã thành danh từ riêng nói về cao điểm di chuyển dịp trước và sau Tết ở TQ.

- Tiểu Ngư Nhi, không ngờ gặp bạn, đi đâu thế này?

Tần An nghe thấy có người hướng về phía này gọi, từng nghe La Ba Phu gọi Liêu Du như vậy, cứ nghĩ là cách gọi thân mật của vợ chồng họ, xem ra là nhũ danh của Liêu Du.

Đã làm mẹ rồi còn bị người ta gọi bằng nhũ danh, Liêu Du có hơi xấu hổ, quay đầu lại, nhìn thấy bạn học thời sơ trung:

- Đại Hải, sao cậu ở đây, đều là người lớn rồi, đừng gọi nhũ danh của mình nữa, xấu hổ lắm.

Lý Đại Hải thời sơ trung từng viết thư tỏ tình với Liêu Du, nhưng Liêu Du không đáp lại, sau khi tốt nghiệp trường sư phạm, nhà Lý Đại Hải tới nhà cô cầu hôn, Liêu Du không đồng ý, cha mẹ cô vì thể diện hàng xóm láng giềng không từ chối dứt khoát, Lý Đại Hải vẫn nhiệt tình theo đuổi Liêu Du, mãi tới khi cô tới huyện Phong Dụ dạy học mới thôi.

- Không gọi nữa, không gọi nữa, vừa từ Đào Nguyên về à?

Lý Đại Hải nhìn Nhiếp Nhiếp:

- Cô bé xinh quá, con bạn đúng không, thật tội nghiệp, bé thế này không có cha thương nữa.

Liêu Du mặt biến sắc:

- Lý Đại Hải, cậu nói cái gì thế?

Lý Đại Hải mặt rất chất phác, chỉ là đôi mắt quá nhỏ, làm người ta nhìn không thoải mái:

- Mình đang làm công tác chiêu sinh, vừa rồi tới huyện Phong Dụ công tác, gặp chồng bạn, uống rượu với nhau một bữa, nghe anh ta tâm sự.

Chắc chắn La Ba Phu chẳng nói gì hay ho về mình rồi, Liêu Du nhíu mày dặn:

- Chuyện này tôi còn chưa nói với cha mẹ, cậu đừng đem đi nói linh tinh đấy.

- Mình mà là người như vậy à? Vừa nghe nói bạn chuẩn bị đi ăn cơm, để mình mời khách nhé, lâu rồi mới gặp.

Lý Đại Hải nhìn sang Tần An:

- Thế còn chú nhóc này là ai thế?

- Là học sinh của tôi ở trấn Thanh Sơn, lần này cũng cùng về Đào Nguyên chơi.

- Vậy cùng đi.

Lý Đại Hải vỗ vai Tần An:

- Đi nào, đi nào, ăn thử xem nhà hàng thành phố so với nông thôn ra sao.

Nhà hàng trực thuộc ga tàu trang trí cũng cao cấp lắm, tường làm bằng kính, ngồi trong nhìn thấy hết cả hành khách nằm ngồi ngổn ngang ngoài sân, thong thả ăn uống, rất có cảm giác ưu việt.

Gọi đầy cả một bàn, Lý Đại Hài hào phóng đưa tay mời:

- Thích ăn gì cứ tự nhiên nhé, ăn xong để mình lái xe đưa về Đào Nguyên, ga đông thế kia, mẹ trẻ con thơ làm sao chen lấn được.

Liêu Du bất ngờ lắm:

- Cậu mua được cả xe cơ à?

- Xe van thôi, đợi hoàn thành nhiệm vụ tuyển sinh năm nay sẽ đổi sang Santana.

Dáng vẻ không tin nổi của Liêu Du làm Lý Đại Hải rất thỏa mãn, chỉ chiếc xe van màu bạc ngoài cửa sổ:

- Cũng không nhất định phải đổi, xe Santana chở được ít, bây giờ mình chủ yếu làm tuyển sinh, đôi khi phải chở rất nhiều người, xe van tiện hơn.

- Chú tuyển sinh cho trường nào vậy, có tuyển sinh cho cao trung không?

Tần An hứng thú hẳn lên, Nhị Trung sắp tới sẽ tuyển sinh trên toàn huyện, thế nào cha cũng phải tiếp xúc với người như Lý Đại Hải, y muốn tìm hiểu một chút:

- Đúng rồi, là cao trung, cháu ở trấn Thanh Sơn đúng không, ở đó có trường Nhị Trung bị tư nhân bao thầu rồi, hiệu trưởng là Tần Hoài, cũng liên lạc với chú đấy, nhưng mà bận quá, mảng cao đẳng chuyên nghiệp giờ làm không hết việc, tiền kiếm lại nhiều hơn cao trung.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch