Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 310: Gặp lại bạn cùng quê. (2)

Chương 310: Gặp lại bạn cùng quê. (2)


Lý Đại Hải than thở, lấy di động ra:

- Chạy suốt ngày, cái cắn răng mua thứ này tiện liên lạc, xót tiền lắm mà biết sao, may là Tết, nếu không điện thoại gọi không ngừng rồi.

Liêu Du vừa mớm cho Nhiếp Nhiếp mấy món mềm dễ nuốt, cười nói:

- Đại Hải, có xe có di động, cậu thành đạt rồi, chúc mừng.

Lý Đại Hải nửa đùa nửa thật:

- Liêu Du, nhìn bạn bây giờ thật không đành lòng, khi đó cậu gả cho mình có phải bây giờ sống an nhàn rồi không?

Nhà Lý Đại Hải ở huyện Đào Nguyên cũng khá giả, lúc cầu hôn Liêu Du thì hắn chưa có công việc, còn La Ba Phu vừa cao ráo đẹp trai, lại là giáo viên cao trung, coi như có bát sắt ăn cơm, về quê rất là có thể diện, Liêu gia có con rể như vậy nở mày nở mặt lắm.

Không ngờ thời thế xoay vần, hệ thống giáo dục sắp cải cách, giáo viên không phải là ôm bát sắt nữa, chuyển sang làm hợp đồng, chả khác gì người làm công. Lý Đại Hải hắn lại gặp thời gặp vận, bằng vào cái miệng khéo léo, biết gây dựng quan hệ, thu nhập nhờ công tác tuyển sinh khiến thành đối tượng hâm mộ của giáo viên, dựa vào lương còm cõi của giáo viên thì cả đời chẳng mua được xe.

Liêu Du cười gượng gạo không đáp, là nữ nhân ly hôn, trong lòng rất mặc cảm.

Lý Đại Hải thừa cơ lấn tới:

- Này Liêu Du, đừng đi dạy học hít bụi phấn nữa, kiếm được bao tiền đâu? Theo mình làm tuyển sinh đi, mình thuê bạn làm trợ lý, mình quanh năm suốt tháng chạy khắp nơi, chẳng để ý được sinh hoạt, cũng muốn có bàn tay nữ nhân chăm sóc.

- Đại Hải, cậu uống nhiều rồi đấy.

Liêu Du rất không thoải mái, nếu không phải cố kỵ tình đồng hương thì cô bỏ đi rồi, cô là giáo viên được tôn trọng, cảm thấy lời nói Lý Đại Hải như bố thí ban ơn vậy:

Tần An lấy di động ra, luồn tay dưới bàn nhét vào túi Liêu Du, vỗ nhẹ tay cô, rồi đi ra ngoài.

- Mình không uống nhiều, Liêu Du, mình nói thẳng nhé, mình vẫn thích bạn, theo mình đi, bạn một mình nuôi con nhỏ không dễ dàng.

Lý Đại Hải thấy Tần An đi ra ngoài, vừa vặn hợp tâm tư của mình, chuyển sang phía Liêu Du ngồi:

- Mình trả cho bạn một nghìn năm trăm đồng, không cần làm gì cũng được, chỉ cần chiếu cố sinh hoạt của mình, như thế bạn cũng tiện chăm con.

Cái mồm đầy hơi rượu của Lý Đại Hải làm Liêu Du tránh xa, Nhiếp Nhiếp cũng không thích, khóc toáng lên, cô rối rít dỗ dành.

Uống vài chén rượu, người lâng lâng, Lý Đại Hải thấy Liêu Du càng thêm mê người, đúng lúc này điện thoại kêu lên, làm bộ than thở:

- Đấy, bạn nhìn xem, đám người đó, năm mới cũng chẳng chịu tha mình, suốt ngày gọi điện làm phiền, cũng chẳng muốn để ý đâu, song không thể đắc tội được, ra ngoài làm việc mà, phải giữ thể diện cho n hau.

Thế nhưng lấy di động ra thì đâu có ai gọi tới, đang hoang mang thì nghe thấy tiếng Liêu Du trò chuyện, Lý Đại Hải quay đầu sang thấy Liêu Du cầm chiếc di động nhỏ nhắn dáng vẻ hiện đại sang trọng, hắn mới mua điện thoại nên biết lắm, cái điện thoại to hơn đây nhiều cũng giá cả chục nghìn, thời đó, điện thoại càng nhỏ càng đắt, vậy cái của Liêu Du bao nhiêu tiền?

- Đến rồi hả, tôi xuống đây.

Tiểu lưu manh cho vốn chống lưng, Liêu Du cũng lên mặt một hồi, cười tự nhiên:

- Đại Hải, cám ơn cậu mời khách nhé, xe đến đón tôi rồi.

- À, ừ...

Lý Đại Hải mất mấy giây mới tỉnh ra, vội đi theo, Liêu Du có cả xe tới đón?

Chiếc Audi mới tinh của Vương Hồng Kỳ đỗ ở sân ga, Tần An đứng bên cạnh xe, đón lấy Nhiếp Nhiếp trước sau đó mở xe để Liêu Du vào.

Lý Đại Hải trố mắt, di động đã đành, chiếc xe kia quá bắt mắt, vừa rồi còn khoe khoang muốn mua Santana, mặt vốn đỏ vì uống rượu càng đỏ như máu gà, thấy Liêu Du bước vào xe không thèm nhìn mình lấy một cái, hoảng hốt như quay lại năm đó tới Liêu gia cầu hôn.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch