Xe đi thẳng một đường từ thành phố Lâu Tinh tới huyện Đào Nguyên, do không có đường quốc lộ cao tốc, Vương Hồng Kỳ lại không phải người trong vùng, vừa đi vừa xem xem bản đồ, hỏi đường, nhiều lúc đi quá đường nên chuyến đi tốn thời gian, lúc tới nơi thì trời đã xẩm tối, mọi người đều khá mệt mỏi chỉ có Nhiếp Nhiếp nằm trong lòng mẹ ngủ ngon lành.
Lần này Liêu Du về nhà vốn là để nói chuyện ly hôn với gia đình, đưa một thiếu niên như Tần An đi theo không ai nghĩ gì, nhưng Vương Hồng Kỳ đi theo thì dễ khiến người ta suy đoán lung tung, nên hắn ở lại nhà khách trên huyện.
Huyện Đào Nguyên cũng là huyện nông nghiệp, nhưng tài nguyên du lịch tốt hơn huyện Phong Dụ rất nhiều, kiến thiết huyện thành không tệ, tuy chỉnh thể lộn xộn không được quy hoạch tốt song cảnh đèn màu rực rỡ có vài phần phồn hoa, có điều ở đây vẫn còn chưa có xe taxi, cái cảnh đi ra đường vẫy tay hô một tiếng "taxi" mới chỉ có trong phim Đài Loan, Hong Kong mà thôi. Xe bành bạch cải tiến từ xe mô tô lại không ít, vì khi xe chạy làm cửa sổ xe và kính va chạm kêu bành bạch mà có tên này.
Nhìn Liêu Du gọi cái xe bành bạch phui khói đen xì, khoang chở khách phía sau chắc thường ngày còn chở hàng, cáu bẩn xộc xệch, Vương Hồng Kỳ không yên tâm:
- Boss, hay để tôi đi theo?
- Nơi này không có núi cũng không có sông hồ, tối đa chỉ rơi xuống ruộng được thôi, anh cứ đi nghỉ sớm đi.
Đường đến huyện Đào Nguyên mấp mô khó đi, Vương Hồng Kinh lái xe nửa ngày trời rất mệt, Liêu Du áy náy nói:
- Chú về đi, có chuyện tôi gọi điện thoại.
Tần An nhe răng cười nói thêm:
- Huyện Đào Nguyên nổi danh nhiều mỹ nữ đấy.
Vương Hồng Kỳ xoa đầu cười gượng, không ngời Tần An lại đùa như vậy, hắn ba mấy tuổi rồi vẫn còn độc thân, người khác nhìn vào cũng hay lo thay cho hắn.
Hai người lên xe, đi được một lúc, Liêu Du nhìn Vương Hồng Kỳ vẫn đứng đó dõi theo họ có vẻ chưa yên tâm, lòng thấy khó tin, nam nhân cao lớn ưa nhìn như thế, điều kiện cũng có vẻ không tệ, sao lại vẫn chưa vợ:
- Anh ấy còn chưa cưới vợ à? Sao thế?
- Em chẳng hiểu nữa, tuy có tuổi một chút, nhưng như thế mới biết thương người, lại làm lính, khiến người ta có cảm giác an toàn, thu nhập tốt, hơn tên Lý Đại Hải kia là cái chắc.
Tần An cũng chẳng hiểu ra sao, thi thoảng cũng thấy Vương Hồng Kỳ xem ảnh cô gái mặc áo tắm, chẳng giống người có xu hướng đặc biệt:
- Nếu thấy chú ấy không tệ thì em tác hợp cho hai người nhé?
Liêu Du thấy Tần An bắt đầu nói linh tinh quay đầu đi, không thèm để ý tới y.
Lái xe tựa hồ giỏng tai lên nghe bọn họ nói chuyện, Tần An không nói nữa, sợ vô tình lộ ra điều gì thành đồn thổi linh tinh, ở nông thông thích nhất mấy chuyện này. Tần An bế Nhiếp Nhiếp chơi đùa, Nhiếp Nhiếp ngủ suốt cả buổi chiều rồi rồi, bây giờ rất có tinh thần, bị Tần An dụi đầu vào ngực, dọc đường cười khanh khách không ngừng.
Liêu Du càng gần nhà lòng càng thấp thỏm, không nói gì, ánh mắt xa xăm, thi thoảng quây sang nhìn Nhiếp Nhiếp tay kéo căng má Tần An, Tần An la oai oái khẽ mỉm cười dịu dàng.
Trời ngày càng tối, ánh đèn phía huyện thành ngày càng phai nhạt, bóng núi mập mờ, từng mảng cỏ tranh khô dập dờn mỗi lúc mộ trải rộng, huyện Đào Nguyên dưới ánh chiều tà chẳng thấy rừng đào đẹp đẽ trong truyền thuyết, chẳng thấy các các cô gái xinh đẹp như hoa đào đâu.
Xe bành bạch dừng lại ở bách hóa công xã nhân dân, phía trước chủ yếu là bờ ruộng, không còn đường đủ rộng để đi nữa, Liêu Du và Tần An xuống xe.
Liêu Du gỗ cánh cửa gỗ của bách hóa, một bác gái tay cầm đèn dầu giơ lên, nheo mắt nhìn Liêu Du một lúc mới hô lên:
- Đây không phải cô con gái dạy học nhà Lão Liêu à?
- Vâng là cháu, thím Lý, chúc mừng năm mới.
- Ái dà, năm mới không thấy cháu về, giờ mới về đấy à? Trời tối rồi, để thím gọi Lão Liêu ra đón nhé.