Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 312: Tới huyện Đào Nguyên. (2)

Chương 312: Tới huyện Đào Nguyên. (2)


Thím Lý rất nhiệt tình:

- Vâng ạ, làm phiền thím.

Liêu Du dẫn Tần An đi vào trong bách hóa:

Bách hóa hai tầng, tường gạch quét vôi vàng, mái ngói cũ kỹ, Tần An ngó nghiêng xung quanh, trấn Thanh Sơn cũng có nhiều thôn còn giữ cửa hàng bách hóa của công xã, cơ bản bán đường, muối, tương, quả, nông dược hay hạt giống gì đó, cũng có quế cay, kẹo cao su, là chỗ tiêu tiền chủ yếu của bọn trẻ con nông thôn.

Chẳng lẽ còn có nhiều hộ sống bên trong công xã? Về thẳng nhà là được, còn gọi cái gì nữa.

Đột nhiên một hồi tiếng động ù ù đau tai vang lên, cái loa lớn phát tiếng nói rè rè của thím Lý:

- Lão Liêu, Lão Liêu, con gái ông về rồi, mau ra đón.

Tần An giật cả mình, món này còn lợi hại hơn điện thoại, hô một câu cả thôn nghe thấy rồi.

Thím Lý từ gác đi xuống, lấy ít kẹo đưa cho Tần An:

- Thằng bé này kháu quá, là con nhà ai thế?

Kháu? Mình có phải trẻ ba tuổi đâu, kỳ thực ngoài người thân quen ra, Tần An cực ghét bị người ta coi như trẻ con, cười méo xẹo để Liêu Du đối đáp, chẳng bao lâu có có một nam nhân chừng năm mươi tuổi xông vào, nhìn thấy Liêu Du đã quát:

- Con bé này, không phải nói không về à? Về cũng không biết nói một tiếng... A, Nhiếp Nhiếp, ái dà, lớn nhanh quá.

Liêu gia di truyền không tệ, cha Liêu Du năm mấy tuổi rồi tóc vẫn đen nhánh, trên mặt khó tìm ra được nếp nhăn, tuy quát tháo nhưng vẻ mặt không thiếu ôn hòa và nụ cười vui mừng, trán rộng mắt sáng, trời lạnh thế mà chỉ mặc một cái áo chẽn quần dài, giày vài sảnh sẽ, chỉnh chu, trông không giống hán tử nông thôn, giống hình tượng mấy tông sư võ học mà mấy bộ phim bịa ra.

- Cha, con vốn không có thời gian về nhà, nhân tiện đứa học sinh này có xe tới đây chơi, cho nên con đi theo.

Liêu Du sớm nghĩ cớ từ trước:

Ông Liêu gật gù:

- Người tới nơi này chơi quá nửa là do đọc (Đào hoa nguyên ký) của Đào Uyên Minh nên sinh ra hứng thú, trẻ con thế này thì ít, song nơi này nhiều chỗ chơi lắm, để cô giáo Liêu làm hướng dẫn viên cho cháu, mai có Tiết hoa đào rồi, tha hà mà vui.

- Dạ, mấy ngày tới làm phiền bác, cháu cũng định thế, cô giáo Liêu nói ở nhà khách trên huyện không tiện, muốn chơi ở nơi này phải ở nông thôn.

Ông Liêu trông chưa già, gọi là ông không thỏa đáng lắm, Tần An tự động thăng cấp lên bối phận cha chú của Nhiếp Nhiếp:

- Không sao cả, nhà bác cũng rộng, con đi trước dẫn đường đi, để cha bế Nhiếp Nhiếp.

Đưa đèn pin cho Liêu Du, ông Liêu một tay sách hành lý, một tay bế Nhiếp Nhiếp, thơm má nó:

- Nhiếp Nhiếp có nhớ ông không?

Nhiếp Nhiếp bị râu ông Liêu đâm vào má, khóc toáng lên.

- Nhiếp Nhiếp đừng khóc, đừng khóc, để chú bế nào, không cho ông ngoại bế nữa.

Tần An thấy ông Liêu dỗ mãi không được, vội đòn lấy, ngâm nga hát:

Ông Liêu ngượng ngùng sờ mặt:

- Mấy hôm nay bận quá, quên cả cạo râu.

Ba người đi men theo một con mương nhỏ đi chừng mười phút thì tới nơi, trước cửa có một sân lớn lát gạch, bên cạnh là khu vườn dùng ny lông làm thành hai cái lều trồng rau, một cái ao có mấy con vịt gục đầu xuống, dùng trúc dựng dàn, nho bám kín bên trên, tưởng tượng đến mùa hè nằm dưới đây, pha ấm trà, thuận tay hái nho trên đầu ăn, hưởng thụ cấp thần tiên rồi.

Nhà gạch mái ngói phân ra tiền viện hậu viện, xem ra điều kiện Liêu gia cũng không tệ.

Bà Liêu mặc áo bông hoa, váy đen dài tới gót, trẻ hơn ông Liêu một chút, đi nhanh tới bế Nhiếp Nhiếp, khéo léo hơn ông Liêu nhiều, không khiến cô bé khóc, nựng một lúc mới nhìn Tần An:

- Tiểu Ngư Nhi, chàng trai này đi cùng con à?

Liêu Du lại giải thích một phen, bà Liêu rất hiếu khách, nhiệt tình:

- Chàng trai, ở đây chơi tời khi khai trường hẵng về cùng cô giáo đi.

- Vâng, cháu nghe cô giáo Liêu an bài.

Tần An rất ngoan:

Bà Liêu ngó ra con đường trước cửa, không thấy ai nữa hỏi:

- Phải rồi, chồng con đâu, sao không thấy nó?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch