Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 314: Hôn trộm. (2)

Chương 314: Hôn trộm. (2)


Không khí tươi mới buối sáng len lũi qua khe cửa tràn vào, Tần An ngủ tới no mắt mới vươn mình ngáp một cái sướng khoái.

- Dậy rồi thì ăn sáng đi, không biết em thích ăn gì nên chị chỉ làm mỳ rau thịt.

Liêu Phác gõ gõ cửa thò đầu vào:

- Vâng, em cũng thích ăn mỳ.

Tần An ngáp một cái nữa, hôm qua ngủ rất ngon:

Ở nông thôn không quá giữ ý, thấy Tần An mặc quần áo, Liêu Phác chẳng tránh đi, tới giúp Tần An kéo khóa, sau đó gấp chăn, đột nhiên phì cười.

- Chị cười cái gì thế?

Tần An ngạc nhiên hỏi:

Liêu Phác ít hơn Liêu Du ba tuổi, cũng là cô gái lấy chồng được rồi, trong mắt cô, Tần An là đứa bé lớn, chẳng cố kỵ gì, trêu ghẹo:

- Lớn tướng rồi còn đái dầm, may mà hôm nay trời nắng, đái dầm không nhiều, phơi chút là khô.

Tần An mặt nóng rát, giờ mới nhớ ra, tình huống này giải thích cái gì, nói đó không phải là đái dầm? Tất cả là tại Liêu Du, tự nhiên đêm qua hôn trộm y một cái, Tần An tất nhiên là biết, y có phải nặn bằng đất ra đâu, bị người ta bẹo má béo mũi như thế, làm sao không tỉnh, chẳng qua vờ ngủ thôi, đêm hôm bị mỹ nữ như thế kích thích, tất nhiên gặp giấc mơ rất ướt át, thế quái nào mà sáng sớm không ý thức được.

Liêu Phác cười khúc khích ôm chăn đi mang giặt, cũng không bận tâm bẩn hay không bẩn, cô không kế thừa được gen ưu tú của ông Liêu, nhưng có sự nhiệt tình hiếu khách của mẹ mình.

Tần An lề mề một lúc mới đi xuống bếp, nhìn thấy Liêu Phác đang thì thầm gì đó với Liêu Du, Liêu Du cố nén cười, y cảm thấy má mình đem đi rán trứng được rồi.

Ở nhà không phải đi dạy, Liêu Du ăn mặc rất thoải mái, mùa đông mà chẳng sợ lạnh, chỉ mặc một cái áo hoa dài tay, váy bông màu trắng, trông có vẻ như là quần áo cũ ở quê trước khi đi lấy chồng, bộ dạng thôn cô thanh thuần trẻ trung, có vẻ là áo cũ không vừa người nữa, mặc lên làm toàn bộ đường cong mạn diệu như thử thách ý chí nam nhân đều hiện ra rõ ràng.

Khi Liêu Du lấy nước vắt khô khăn đưa cho mình lau mặt Tần An mới sực tỉnh, trước kia không thấy Liêu Du hấp dẫn như vậy, không đơn thuần là thu hút dục vọng. Xảy ra chuyện thân mật đó, giữa Tần An cảm giác như giới hạn nào đó bị phá vỡ, cùng Liêu Du phát sinh ra chút cảm giác ái muội phất phới.

- Em gái cô còn chẳng biết gì cả, nó chỉ coi em như đứa bé bình thường.

Liêu Du thu lại nụ cười nói nhỏ:

Tần An sao so đo chuyện đó được, y đang nghĩ quan hệ giữa hai người ngày càng kỳ quái rồi, cứ thế này không biết phát triển thành cái gì đây, hỏi lảng đi:

- Nhiếp Nhiếp đâu rồi ạ?

- Được bà ngoại bế đi kiếm tiền mừng tuổi rồi.

Ăn sáng xong, Liêu Phác lên huyện thành mua đồ, cô lâu lắm không ở cùng chị mình, tất nhiên muốn kéo Liêu Du theo, chỉ là Liêu Du nói muốn dẫn Tần An đi xem Tiết hoa đào chỉ đi cùng một đoạn thôi.

Đi trên con đường nhỏ thôn quê khắp nơi là cỏ non, Tần An kiếm cọng cỏ dài ngậm vào mồm, thong thả bước đi, phong cảnh thôn quê cũng có hấp dẫn riêng, nhất là ở huyện Đào Nguyên này, thi thoảng lại gặp vài cô gái trẻ trung xinh dắn, nhất là làn da, nhìn mịn như đậu hũ vậy.

Tới đường lớn, Tần An gọi điện thoại tìm Vương Hồng Kỳ tới đón Liêu Phác, lúc này Liêu Phác mới nhìn thấy di động của Tần An, tặc lưỡi:

- Tần An, cái này bao nhiêu tiền thế, ở huyện thành cũng không mấy ông chủ có cái này đâu, vậy mà em đã có rồi.

- Nhà Tần An trước kia là đại địa chủ.

Liêu Du giải thích:

- Ồ, trước khi giải phóng thì đả đảo giai cấp địa chủ, bây giờ mở cửa làm kinh tế, địa chủ được giải phóng, lại trở mình rồi lại cưỡi lên đầu lên cổ chúng ta rồi.

Liêu Phác lẩm bẩm một câu làm người ta phì cười:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch