Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 315: Tiết hoa đào. (1)

Chương 315: Tiết hoa đào. (1)



Tháng hai cành liễu đã nhú ra những chiếc lá non, một màu xanh non tơ lấm chấm ở trong ruộng, trên cành cây, lan đi ven bờ ao, nhưng chẳng có chỗ nào như nơi này một mảng xanh mơn man chui vào mắt, một màu xanh tràn đầy sức sống, cho dù trong cái lạnh đầu xuân vẫn đu đơn khoe phong tình của mình.

Tần An từ trên cầu xuống mới cảm giác được sự khác biệt của suối Hoa Đào, dòng nước trong veo chảy qua lòng suối đầy đá cuội, những cây bèo không rễ phiêu đãng theo dòng nước tìm tới những tảng đá lớn nhô lên khỏi mặt nước rồi ở lại không đi nữa, hơi nước bốc nghi ngút, Tần An thò tay xuống thử, âm ấm không bị cóng tay.

- Đây là suối nước nóng?

Tần An ngạc nhiên, khi đọc Đào hoa nguyên ký của Đào Uyên Minh cũng từng nghiên cứu xem đào hoa nguyên nhắc tới trong đó là nơi nào, theo phần đông tài liệu thì rất có khả năng chính là huyện Đào Nguyên này, nhưng chưa từng có tư liệu nào nói suối Hoa Đào là suối nước nóng:

- Nước này đông ấm hè mát, mùa đông dù có xuống suối tắm cũng không thấy lạnh, nước chảy từ Đào Hoa nguyên tới, nước ở nơi đó càng ấm hơn.

Liêu Du ngồi xuống, tay khẽ lướt qua lướt lại trong nước, không ngờ có hai con cá nhỏ chẳng sợ người còn bơi tới mổ:

- Chẳng trách người ta nói non cao sinh anh hùng, nước ngọt có giai nhân.

Tần An cảm thán, nơi này đúng là chỗ phong thủy bảo địa, nếu thực sự thời Tiền Tần mọi người tìm một nơi tránh chiến loạn, lựa chọn nơi này đúng là có nhãn quang:

- Em có muốn nhìn thấy thêm nhiều cô gái xinh đẹp không?

Liêu Du hỏi, thầm nghĩ cái này nhất định sẽ hợp khẩu vị của tiểu lưu manh:

Tần An gật đầu ngay, vì sao không thích chứ?

- Đi theo cô.

Liêu Du đứng lên, hai tay nhấc váy nhón chân nhảy qua từng tảng đá lớn bên suối, chẳng có chút nào giống một cô giáo:

Tần An đuổi theo, càng đi lên trên, hơi nước càng đậm, nước suối càng ấm, đi qua một cái đập nước nhỏ dùng đá đắp thành, bất ngờ phát hiện ra ao nước đầy cánh hoa đào, nhìn hai bên, cây đào đã kết những búp hoa hồng hồng, nhưng không biết cánh hoa ở đâu ra.

- Cánh hoa đào từ trong Đào hoa nguyên tới, ở đó một năm bốn mùa như xuân, hoa đào nở sớm hơn bên ngoài một tháng, có điều vẫn chưa tới mùa hoa rụng, cánh hoa ở đây bị người ta hái từ trên cây ném xuống đấy.

Liêu Du nhìn cái bộ mặt hoang mang của Tần An thì cười giải thích, dọc đường chạy nhảy tới đây, hơi thở hơi dốc, má ửng hỏng tươi đẹp, mỹ lệ hơn cả hoa đào:

- Đây vẫn còn chưa phải Đào hoa nguyên?

Tần An nhìn rừng đào bao la mà bất ngờ, Đào hoa nguyên rốt cuộc còn đẹp thế nào:

- Chưa đâu.

Liêu Du kiêu hãnh đáp:

Tần An vớt một cánh hoa đào lên, lần đầu tiên thấy cảnh trí như thế này, cảm giác đây đúng là thế ngoại đào viên trong truyền thuyết rồi, những cây đào lấm chấm nụ hồng, đất dưới cây lún phún cỏ xanh, từng tảng đá trắng nhô lên giữa bụi cỏ, đi trên đó, giày dính đầy giọt nước, có chút ý vị của đi Thanh Minh, không khí mùa xuân thấm vào từng hơi thở, vậy mà nửa tiếng trước Tần An còn thấy năm nay mùa xuân tới muộn, mùa đông quá dài.

- Ngắt cánh hoa làm gì, em nghe nói nước Đức có một vùng thánh địa suối nước nóng, suối nước nóng nơi đó có công hiệu như nước hoa vì trong suối vô số hoa tươi, số hoa này ngâm nước tiết ra tinh dầu thiên nhiên. Chẳng lẽ là cũng có người ở Đào hoa nguyên làm như thế?

Tần An đoán có người vì tăng thêm sức hút du lịch mà người ta bày ra trò này:

- Em thật giỏi tưởng tượng, vùng thôn quê làm gì có ai rảnh rang đi làm tinh dầu hoa gì đó, hôm nay là Tiết hoa đào mỗi năm một lần, những cô gái tròn mười sáu đều tới Đào hoa nguyên tắm rửa, hoa đào là ngắt xuống cho họ tắm đấy, đợi đám con gái tắm xong mới tới đám con trai các em.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch