Thằng bé này thông minh nhưng lại quá thật thà, kiểu hiêu mà không hiểu đó làm Lý Minh khó nói tiếp, giờ nhìn kỹ lại, thằng bé này tuy là người vùng ngoài, nói không chừng có cô gái quen biết, hoặc thanh mai trúc mã gì đó, nếu không đã chẳng tích cực tham gia tuyển chọn người Vũ Lăng:
- Có phải quen cô bé nào đó trong kia không? Cho nên nhất định muốn chọn cô bé đó làm tiểu thư hoa đào?
Tần An gật đầu:
- Dù không phải cháu, người khác cũng chọn cô ấy thôi.
- Cái này gọi là trong mắt tình nhân có Tây Thi đấy.
Lý Minh cười làm hai bầu ngực rung rinh:
- Thế này nhé, cháu chọn người mình thích xong rồi chọn người mà dì bảo nhé?
- Vì sao ạ?
Tần An giả vờ ngơ ngác gãi đầu:
- Coi như giúp dì được không?
Lý Minh háy mắt, vừa rồi để ý thấy Tần An đưa mắt nhìn qua cổ áo hơi trễ của mình:
- Vậy cháu được gì không ạ?
Tần An không thèm biết Lý Minh vì sao cố chấp muốn chọn người theo ý mình, nhưng y đã làm người Vũ Lăng thì sẽ chọn theo ý bản thân, nếu không mất ý nghĩa rồi, còn mấy trò màn đen phía sau liên quan gì tới mình, chả phải bận tâm:
- Thế cháu muốn gì?
Lý Minh nhích tới gần một chút, miệng khe khẽ thổi ra làn hơn vừa đủ tới má Tần An:
Tần An nhíu mày có vẻ không thoải mái trách sang bên một chút.
Lý Minh đắc ý lắm, quả nhiên trẻ con làm sao chịu chiêu này, đưa tay ôm lấy cánh tay Tần An:
- Đồng ý với dì nhé? Được không?
Một nữ nhân ba mươi lại dùng giọng làm nũng với thiếu niên mười lăm mười sáu, là chuyện khiến người ta nổi da gà, nhưng Lý Minh làm rất tự nhiên, biết loại cám dỗ này với người đương sự mà nói cực kỳ khó kháng cự.
Tần An có chút do dự vặn vẹo thân thể, như muốn thoát khỏi cánh tay Lý Minh nhưng lại không nỡ, ánh mắt thì cứ vô tình lướt qua cặp đùi trắng ngần.
Lý Minh phát hiện ra ngay, càng thêm lớn gan, thân thể dán sát vào cánh tay Tần An, khẩn cầu:
- Cháu đồng ý với dì đi, xong việc rồi dì dẫn cháu tới phòng dì chơi, được không?
Nói rồi đặt tay Tần An lên đùi mình, cọ cọ da non mềm mé trong đùi, Lý Minh làm ở nhà khách chính phủ, tiếng là người của bí thư huyện ủy, không đồng nghĩa có thể hất hàm lên mặt với người khác, trái lại càng cẩn thận lấy lòng, gần như lúc nào cũng ở thế yếu, bị nam nhân đùa bỡn, giờ hiếm một lần nắm thế chủ động hoàn toàn, thấy có kích thích mới lạ hưng phấn. Bàn tay âm ấm của Tần An lướt trên da đùi, làm người hơi run run, vốn chỉ định trêu chọc khiêu khích thiếu niên non nớt này để đạt mục đích, không ngờ có chút chờ mong, dần dần dẫn dắt tay Tần An tiến sâu vào trong váy mình, hưởng thụ cảm giác bủn rủn tê người ấy, thủ thì:
- Thế nào?
- Tôi không thích chơi với dì.
Tần An rút tay lại, còn như chê bẩn, lau luôn lên áo Lý Minh:
Mặt Lý Minh thoáng cái cứng đờ:
- Cháu có ý gì?
- Dì nhiều tuổi qúa, cả vóc dáng lẫn dung mạo đều kém chút, chơi với dì thì lỗ mất.
Lý Minh hiểu ra ngay, thằng nhóc này e rằng sớm không còn là trẻ con nữa, mặt trắng bệch.
Tần An đi tới bồn rửa mặt, lấy xà phòng rửa tay, động tác này khiến Lý Minh thấy bị xỉ nhục ghê gớm, môi run lên, giọng có chút đe dọa cùng ý vị không rõ:
- Được rồi, để xem, để xem lát nữa mày chọn cô bé nào.
Nói xong quay ngoắt người hầm hầm bỏ đi.
Một lúc sau Tiền Nhân đi vào, lần này thái độ với Tần An thay đổi nhiều, không thân thiết nữa, máy móc nói vài câu dẫn y đi.
Tần An tới bên suối nước nóng, đứng trước mấy chục cô gái mơn mởn nhựa sống, vừa mới tắm xong, tóc ươn ướt, môi hồng hồng, quả thực đúng với câu, rượu chưa uống mà lòng đã say, lâng lâng không rõ mình đang ở đâu nữa rồi.
Cô gái đầu tiên, làn da mịn màng trắng như tuyết, nhất là gò má láng mịn kia chỉ muốn ôm chặt hôn lên đó.
Cô gái thứ hai mặt mũi thanh tú, hàng mi dài nhàn nhạt, bẽn la bẽn lẽn như cô dâu tân hôn.
Cô gái thứ ba mắt như nai con, to tròn ngơ ngác, cực kỳ đáng yêu.