Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 328: Dụ hoặc trẻ con. (2) (2)

Chương 328: Dụ hoặc trẻ con. (2) (2)


Cô gái thứ tư, vóc dáng cực tốt, mười sáu tuổi thôi đã có đường con uốn lượn mỹ diệu, xứng đáng gọi là nữ nhân như châu ngọc.

Cô gái thứ năm, thứ sáu, thứ mười...

Tần An thầm chọn từng người một trong đầu, mới đầu các cô gái thấy năm nay người Vũ Lăng là thiếu niên tuổi không chênh lệch với mình là bao, còn có vẻ nhỏ hơn mình một chút, còn lớn gan trêu chọc, nhưng Tần An như ong mật bay vào bụi hoa, mỗi cô gái đều dùng những từ ngữ ngắn gọn hoa mỹ nhất tán thưởng từng cô gái, còn thêm lời bình cá nhân, khiến các cô gái vừa thích thú vừa thẹn thùng.

Cuối cùng Tần An thấy còn chẳng bằng dựa vào ý Lý Minh mà lựa chọn, chứ chừng này cô gái muốn chọn ra người xinh đẹp nhất thực sự khó khăn, xuân lan thu cúc, mỗi người một vẻ, bỏ ai cũng tiếc, cũng không nỡ làm ai thất vọng, kỳ thực các cô gái tuổi này chính tuổi trẻ và sức sống chính là lớp trang điểm xuất sắc nhất, trừ khi vượt trội như Tôn Tôn, nếu không ai ai cũng xinh đẹp như nhau, ít nhất Tần An thấy thế.

Thế là Tần An bẻ cảnh trúc trên hàng rào làm thăm để bọn họ rút, rút được thăm dài thì là thắng, thế càng công bằng, làm cách này thì Lý Minh lát nữa cũng không cách gì làm khó được cô gái mình trọn.

Các cô gái không hiểu chuyện vòng vèo đằng sau, thấy cách thức năm nay bất ngờ mới mẻ, đùn đẩy cười đùa lên bốc thăm, rút trúng đắc ý lắm, song vẫn giữ ý tứ, không rút trúng thì môi giảu lên, song chỉ có thể trách mình vận may không tốt.

Chỉ là Tần An không thấy An Thủy đâu cả, hỏi các cô gái xem hai người tới sau xen vào hàng ngũ của bọn họ đâu rồi, có người nói, cô gái đó sau khi vào Đào hoa nguyên là tụt lại phía sau theo phục vụ viên đi mất, không tắm cùng mọi người.

Không bất ngờ lắm, An Thủy cũng không thích tắm chung với nhiều người như vậy, dựa theo chỉ dẫn của Tiền Nhân, dẫn mấy tiểu thư hoa đào lên thuyền, thuyền có gắn động cơ máy, Tần An vờ vịt cầm mái chéo để nó từ từ bơi ra là được.

Bên ngoài vẫn tụ tập rất đông người xem, thuyền vừa ra là không khí rộn ràng hẳn lên, ai cũng muốn là người đầu tiên được thấy tiểu thư hoa đào mới ra lò, kỳ thực trong lòng mỗi người đều đã chọn một lần, thấy cô gái trong lòng mình chọn trúng thì đắc ý khoe khoang nhãn quang bản thân, nếu không phải dè bỉu chê bai Tần An là trẻ con không biết gì.

Đúng là cái việc lợi ích thì nhỏ lại mất lòng người, lần sau có mời thì cũng không thèm, Tần An vốn tưởng đưa các cô gái cập bờ an toàn là hoàn thành nhiệm vụ, phủi đít chạy luôn, không nghĩ còn trịnh trọng để lại tên tuổi và phương thức liên lạc, thì ra mỗi một kỳ người Vũ Lăng và tiểu thư hoa đào đều khắc tên lên bia đá làm kỷ niệm, người Trung Quốc rất khoái món này, luôn coi để lại tên tuổi mình trên đá là một loại kiêu ngạo, khó tìm ra ngọn núi nổi danh nào lại không bị khắc vài chữ, còn đua nhau khắc thật to, bảo sao con cháu đi du lịch nước ngoài hay đục đẽo di tích người ta làm kỷ niệm, đây gọi là tổ tiên làm hư.

Từ cầu nhỏ đi xuống nhìn thấy Liêu Du cầm túi vải vẫy tay với mình.

Tần An thu lại điện thoại định gọi cho Liêu Du, trêu:

- Vừa rồi cô đi đâu thế, không phải muốn bù đắp tiếc nuối thời thiếu nữ, lén lút vào Đào Hoa nguyên tắm chứ.

- An Thủy gọi tôi vào đó tắm.

Liêu Du vươn bàn tay tắm rửa mướt mát ra:

- Không ngờ em thành người Vũ Lăng thật, thích nhé.

- Vậy chị An Thủy đâu rồi?

Tần An có chút buồn bực, An Thủy tới đây mà lại không đi gặp mình:

- Cô ấy tới đây có phải để đi chơi như em đâu, cùng với người của chính phủ về nhà khách rồi, nói rằng sẽ ở lại đây vài ngày, khi nào về sẽ đón em về cùng.

Liêu Du ngọt nhạt hỏi:

- Không phải định bỏ cô lại đấy chứ?

- Xem cô nói gì kìa, em đã hứa rồi mà.

Tần An cười ngượng, quả thật hơi có ý đó:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch