Thấy Tần An đã quyết, Đoàn Yên Cầm không biết nói gì thêm, đưa cái hộp lên cho y:
- Nhờ anh hỏi thăm thầy hộ tôi.
Lúc này Tần An mới lần đầu tiên thực sự mỉm cười:
Trò chuyện đề tài ngoài lề một lúc, Hứa Húc Minh và Đoàn Yên Cầm tạm biệt rời đi, bọn họ cần trở về tỉnh thành gấp để điều chỉnh tạp chí theo ý Tần An, mặc dù sẽ lại là một thời gian liên tục thức đêm nữa, nhưng chuyến đi này ít nhất biết được Tần An cực kỳ nghiêm túc, làm họ yên tâm không ít.
- Cô tới đây có chuyện gì thế?
Hôm nay là chủ nhật, Tần An lên huyện gặp hai người Hứa Húc Minh bàn bạc công việc tạp chí truyện tranh, không ngờ gặp Liêu Du ngồi một mình ở quán trà, liền ngồi cùng nhau.
- Cô có người bạn học có tiếng nói ở giáo ủy, chuyện chuyển tới Nhất Trung dạy phải nhờ cô ấy nói với người ta.
Liêu Du có chút sốt ruột nhìn ra cửa cầu thang:
- Trước khi em tới, cô đã ngồi đợi gần nửa tiếng, không biết có vấn đề gì.
- La Ba Phu vẫn đang dạy ở Nhất Trung, cô chuyển tới đó, mỗi ngày ngẩng đầu cúi đầu thấy nhau, không thấy khó chịu à?
Tần An ngạc nhiên:
- Tại sao cô phải khó chịu, anh ta mới là người có lỗi mà, huống hồ anh ta sợ em lắm, dám làm gì cô chứ.
Liêu Du khóe môi nhếch lên rất đắc ý, vốn cô chỉ muốn điều khỏi sơ trung Thanh Sơn, không ngờ sau sự kiện cô giáo ở Nhất Trung bị học sinh cưỡng bức hồi năm ngoái khiến khá nhiều người mất việc, tất nhiên trống ra vài trị trí, cô có cơ hội điều tới đó, thấy mình không việc gì vì La Ba Phu mà bỏ cơ hội tốt của cuộc đời:
- Cô chuyển tới Nhị Trung sẽ dễ dàng hơn.
Tần An kiến nghị:
- Bây giờ cha em làm hiệu trưởng Nhị Trung, phúc lợi rất tốt, khiến người ngoài đỏ mắt thèm muốn đấy.
Tần Hoài đã chính thức triển khai công tác hiệu trưởng sau kỳ nghỉ Tết, vì giáo viên của Nhị Trung đều là giáo ủy huyện điều phái, tiền lương cũng do giáo ủy huyện trả, cho nên Tần Hoài vốn không có nhiều ước thúc với bọn họ, lại thêm vì chuyển cho nhà thầu tư nhân, tâm lý có chút chống đối, dự báo sẽ không đơn giản cho Tần Hoài, nhưng ông cũng rất có thủ đoạn.
Khai trường học kỳ mới, mỗi giáo viên đều được phát phong bao đỏ dựa theo thành tích học kỳ trước, phong bao đỏ cao nhất thậm chí bằng tiền lương cả tháng, thu nhập bất ngờ này với giáo viên mà nói không khác gì miếng bánh trên trời rơi xuống.
Không chỉ dựa theo tổng thành tích, mà với chủ nhiệm lớp có học sinh lọt vào mười thứ hạng đầu đều thưởng không ít, nhất là năm thứ ba, Tần Hoài còn đặt ra tiêu chuẩn nếu có học sinh được vào các trường đại học danh tiếng như Thanh Hoa, Bắc Đại, giáo viên sẽ được thưởng cực lớn, thậm chí học sinh đó cũng sẽ được trường học chịu trách nhiệm một phần chi phí sinh hoạt.
Lý Cầm xót của vô cùng, nhưng Tần An bội phục khí phách của cha.
Trường học tư muốn nâng cao chất lượng trường học chỉ có cách đó thôi, phúc lợi cao mới thu h út được nhiều giáo viên chất lượng, sau này thì là chuyện rất bình thường, nhưng việc làm của Tần Hoài vào năm 1996 ở huyện Phong Dụ khơi lên làn sóng lớn, rất nhiều giáo viên xin nghỉ việc không ăn lương ra ngoài kiếm cơ hội, những người không muốn xa nhà làm việc cũng đang chờ đợi Nhị Trung mở rộng tuyển mộ thêm giáo viên.
Liêu Du tất nhiên cũng biết chuyện Tần Hoài làm ở Nhị Trung, song Nhất Trung là trường trọng điểm cấp tỉnh, đãi ngộ không kém nhiều, hơn nữa rõ ràng là ổn định hơn một trường vừa chuyển giao cho tư nhân, lắc đầu:
- Em giúp cô nhiều rồi, rắc rối này cô tự mình giải quyết, cô còn nuôi dạy Nhiếp Nhiếp, nếu chút khó khăn này mà không nghĩ cách vượt qua được thì sau này làm sao.
- Cô cũng biết cha em trước nay dạy học sơ trung, nên không có người tin cậy ở đó, giữa giáo viên có nghị luận gì, chưa chắc tới được tai cha em, đó là điều bất lợi với quản lý, cô tới đó có thể giúp cha em.