Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 340: Phúc lợi ít ỏi. (2)

Chương 340: Phúc lợi ít ỏi. (2)


Tần An thuyết phục:

- Coi như cô giúp em.

- Em đúng là chàng trai tốt.

Liêu Du mỉm cười đưa tay ra vuốt má Tần An, đôi mắt to lóe lên biểu tình khó hiểu:

- Không cần lấy cớ như thế, cô biết em muốn giúp cô, để cô suy nghĩ lại đãm hiện Nhiếp Nhiếp và mẹ cô ở trên huyện, cô định điều tới Nhất Trung, dù sao học kỳ này chỉ còn ba tháng nữa, chuyển đi chuyển lại cũng phiền, nếu giờ chuyển sang dạy ở Nhị Trung, phải an bài lại.

Giúp Liêu Du không ít việc rồi, tới giờ mới được chút xíu phúc lợi, chỉ là chưa cảm thụ được bao lâu thì Liêu Du rụt tay lại rồi, Tần An vẫn vương vấn:

- Cô cũng biết rồi em có công ty đầu tư ở Trung Quốc, công ty này tên là Duy An, phụ trách nhiều hạng mục đầu tư khác nhau, trong đó có hạng mục giáo dục, đầu tư vào Nhị Trung, chính là công ty Giáo dục Tiểu Tần do cha em và bác hai em thành lập. Cô tới tỉnh thành ký hợp đồng, sẽ thành đại biểu cho Duy An ở Tiểu Tần, đương nhiên như thế có nghĩa là cô sẽ lĩnh hai phần lương.

Liêu Du không vì hai phần lương Tần An hứa hẹn mà động lòng, ngược lại còn bật cười:

- Vì sao lại có tên kỳ quái thế, gì mà Giáo dục Tiểu Tần.

- Nhà em họ Tần, cha em muốn đặt tên là Giáo dục Tần thị, em nghe cảm giác quê mùa quá nên phủ quyết, mẹ em kiến nghị là Đại Tần, song lại khiến người ta liên tưởng tới nước Tần, mà Tần Thủy Hoàng đốt sách chôn nho, cái tên này không thích hợp với công ty giáo dục. Cuối cùng bác hai em liền đặt luôn là Tiểu Tần, hàm ý vì đời sau của Tần gia, tượng trưng cho hi vọng truyền thừa của gia tộc.

Tần An giải thích, cái tên bác hai đặt có hàm ý sâu xa, nhưng người không hiểu nghe qua đều thấy bồn cười cổ quái:

- Bác hai em thật giỏi, hơn cha em.

Liêu Du nghĩ thế, bề ngoài ôn hòa, kỳ thực tính cách quật cường cố chấp của Tần Hoài không được người ta thích, khi nói chuyện luôn vô ý lộ ra điều đó, xem thời gian nói:

- Muộn rồi, chắc người ta không tới nữa, tới nhà cô chơi không, Nhiếp Nhiếp rất thích em đó.

- Tiểu Ngư Nhi, đợi tới suốt ruột rồi phải không? Xem mình này, nhớ nhầm thời gian.

Một nữ nhân từ dưới thang đi lên, mặc áo nhung xanh nhạt, áo khoác gấp lại kẹp ở nách, cô áo kéo cao làm trông như một cái bánh bị bó chặt, cái quần jean bó sát làm khe mông hiện rất rõ ràng, tới nỗi làm người ta chỉ lo cô ta ngồi xuống một cái là quần rách toạc luôn:

Tần An cứ gọi là tròn xoe mắt, thầm nghĩ nếu mình mà cũng căn mặc thế này không biết cần bao nhiêu dũng khí mới dám bước chân ra ngoài đường.

Liêu Du kín đáo đá Tần An một cái dưới gầm bàn để y thu lại cái vẻ mặt khoa trương đó, thằng nhóc này thích châm chọc trêu gheo người khác, đi tới chào Lý Biến đổi chỗ ngồi khác, gọi hai chén trà.

- Sao bạn vẫn như tiểu hồ ly tinh thế, đều làm giáo viên rồi, không chú ý ảnh hưởng chút nào, vẫn thích ăn mặc vậy là sao?

Lý Biến đặt túi sách xuống, nhìn Liêu Du một lượt:

- Thói quen rồi.

Liêu Du chỉ cười xòa, quan hệ giữa hai người kỳ thực chưa tới mức có thể trêu đùa nhau chẳng cần cố kỵ gì như thế, chẳng qua lần này điều tới Nhất Trung, đi khắp nơi nhờ cậy mới liên hệ với Lý Biến.

- Chỉ mấy năm không gặp, không ngờ bạn đã kết hôn sinh con, rồi lại ly hôn nữa, chắc sống không dễ hả?

Lý Biến lắc đầu, có chút khó tiếp nhận:

- Sao bạn biết mình ly hôn?

Liêu Du khống chế biểu cảm trên mặt hỏi, chuyện này cô dấu rất kỹ:

- Hiện giờ mình đang sống với La Ba Phu.

Lý Biến cười rất khó đoán:

- Tiếc rằng anh ấy lại là chồng cũ của bạn học, người ta cứ nói mình làm người thứ ba, khiến hai bạn ly hôn, nhưng mà chúng ta chẳng sợ người ta nói ra nói vào đúng không.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch