Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 341: Thấy thứ không nên thấy. (1)

Chương 341: Thấy thứ không nên thấy. (1)



Liêu Du ngạc nhiên không nói lên lời, thế giới này nhỏ qua đi, cũng không biết tư vị trong lòng thế nào, cuộc hôn nhân của mình, càng nghĩ lại càng thấy giống như trò chơi trẻ con, ngây thơ quá mức, nhưng không thể phủ nhận lúc yêu nhau, bọn họ có quãng thời gian tươi đẹp.

- Sao thế, vẫn luyến tiếc à?

Vẻ mặt Liêu Du khiến Lý Biến có chút đắc ý, hai người họ một thời ngồi cùng bàn, không cần nói, có cô bạn cùng bàn xinh đẹp thu hút hết sự chú ý của nam sinh trong lớp khiến người ta ghen tỵ:

- Không, chuyện qua rồi, bọn mình thực sự không hợp nhau, hi vọng bạn may mắn.

Mặc dù gạt được La Ba Phu ra khỏi cuộc sống của mình, nhưng giờ đối diện người bạn cũ thành người yêu của chồng cũ, Liêu Du không tự nhiên cho lắm:

- Cám ơn nhé, hôm nay bạn tìm mình có chuyện gì thế?

Trước khi tới đây Lý Biến cũng nói chuyện với La Ba Phu rồi, quá nửa là chuyện Liêu Du muốn điều tới Nhất Trung, chuyện này cô ta chẳng hề có hứng thú muốn giúp đỡ, nhưng cơ hội thấy Liêu Du hạ mình nhờ vả, sao cô ta có thể bỏ qua.

- À, chỉ muốn gặp lại bạn học cũ thôi, chẳng lẽ phải có chuyện mới tìm bạn được sao?

Liêu Du vẫn giữa nụ cười, lòng thở dài, đã như thế cô làm sao mở miệng ra được:

- Chứ còn không à, giờ mình bận lắm, đâu ra thời gian rảnh? Bạn làm giáo viên, tiền lương tuy ít, đãi ngộ kém, nhưng còn có kỳ nghỉ, chứ mình làm bên giáo ủy, làm gì có kỳ nghỉ, dù có cũng phải luân phiên trực ban, người mới vào như mình làm gì tới lượt. Nhưng mà tiền tăng ca thì không ít, bằng nửa năm tiền lương giáo viên rồi, không tệ.

Lý Biến gạt tóc cổ, khoe sợ dây chuyền vàng chóe, cô ta vừa mua bằng tiền thưởng, giáo ủy bỏ đi được cái gánh nặng Nhị Trung, tài chính dư dả hơn, các loại phúc lợi tăng không ít, trước kia giáo ủy là nha môn nghèo, giờ thì nhờ có cải cách giáo dục bắt đầu có người qua người lại rồi:

- Ra thế, vậy không làm lỡ thời gian của bạn nữa, để mình trả tiền.

Liêu Du không chịu được, người ta không coi bạn học cũ ra gì, tới đây rõ ràng với thái độ chọc tức khoe khoang, cô đâu có ngốc, Lý Biến mà không nói chuyện trước với La Ba Phu thì cô đi đầu xuống đất, chẳng việc gì thiếu tự trọng phải mỉm cười với người ta, nói xong đứng dậy đi luôn:

Lý Biến ngớ người, nhưng thoáng cái mỉm cười ngay, Liêu Du còn không phải chẳng có mặt mũi nào trước mình sao, thất bại triệt để mà, chồng giờ theo mình, công việc bây giờ cũng phải nhờ vả tới mình, cô ta trước kia đi học ỷ có tí nhan sắc, biết hát hò nhảy múa, có coi ai vào mắt đâu. Chuyện Lý Biến ghim trong lòng nhất là năm xưa cô nhận được thư tình, Liêu Du ở bên cười mỉa mai, cô ta xem thường mình, chẳng nhẽ mình không xứng đáng có bạn trai.

Chẳng sao cả, chỉ cần Liêu Du còn ở trong hệ thống giáo dục này, Lý Biến không sợ thiếu cơ hội trả thù, uống hết cốc trà, lớn tiếng gọi phục vụ tính tiền bỏ đi.

Liêu Du bỏ đi không gọi mình làm Tần An mất chỗ ăn chực, đi ra quầy cầm thực đơn quán trà lật xem, quán trà còn có bán cả bánh ngọt, nhưng những thứ này chỉ mấy cô gái mới thích, Tần An không có hứng thú:

- Chị, em ở lại đây ăn cơm nhé.

- Tất nhiên em ở lại đây ăn cơm rồi, chẳng lẽ còn muốn đi đâu? Tần Thấm mà biết không chịu đâu đấy.

Lý Thục Nguyệt nhìn Tần An với ánh mắt có chút là lạ, hơi ngừng lại một chút có vẻ không muốn nhắc tới:

- Không phải em thích ăn xủi cảo nhân thịt trâu sao, đầu phố vừa giết một con trâu, có móng lớn lắn, có thể gói được cả nồi lớn.

- Chị dâu em chồng đang bàn chuyện gì thế?

Tề Mi mỉm cười duyên dáng đi tới, bước chân uyển chuyển, sau khi tới huyện, Đường Khiêm Hành không kiêng kỵ gì nữa, thường cùng cô ngồi uống trà, cũng chẳng khiến người ta nói ra nói vào, trong mắt tuyệt đại đa số, người làm ăn kết giao với quan viên là chuyện quá mức bình thường.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch