Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 342: Thấy thứ không nên thấy. (2)

Chương 342: Thấy thứ không nên thấy. (2)


Tâm trạng vui vẻ, Tề Mi nói chuyện luôn có chút vẻ lả lơi, ánh mắt nhìn người khác luôn mang chút ám muội khó diễn tả thành lời, đến Tần An dù biết chuyện của cô và Đường Khiêm Hành mà bất giác cũng nhộn nhạo.

Lý Thục Nguyệt lại lườm Tề Mi một cái, kéo Tần An đi:

- Chúng ta đi, không để ý tới cô ấy.

- Chị, chị và chị Tề có vẻ không ổn? Hai người cãi nhau à?

Tần An quay đầu lại, thấy Tề Mi vẫn cười khúc khích, chẳng bận tâm tới thái độ của Lý Thục Nguyệt, lấy làm lạ, chị dâu không phải người dễ giận, càng không thể lờ Tề Mi đi ngay trước mặt người khác như thế:

- Cô ấy quá bừa bãi, chuyện của người lớn, em đừng quản.

Tần An không hỏi nữa, trong lòng lại càng tò mò, đành lát nữa hỏi Tề Mi xem sao.

Lý Thục Nguyệt ở trong gian phòng đơn ở tầng hai hậu viện quán trà, chỉ có hai mẹ con cho nên chẳng cần nhiều, một cái phòng ngủ một phòng tắm là đủ, nơi ở không lớn, nhưng được cô bố trí tỉ mỉ, đồ gia dụng đơn giản, vách tường treo tranh quốc họa phong cách sơn thủy truyền thần, còn dùng bình phong ngăn cách ra một góc nhỏ luyện tập trà nghệ. Cả gian phòng giống con người Lý Thục Nguyệt điềm đạm trang nhã, trên giường một đống đồ chơi trẻ con, khiến thêm phần sinh động.

- Bộ tàu hỏa đâu chị? Tần Thấm không thích chơi à?

Tần An mua từ tỉnh thành về cho Tần Thấm một bộ đồ chơi tàu hỏa nhập khẩu, đường sắt xếp thành mấy vòng, còn có hang núi, cầu nhỏ, cây cối nhà cửa, tàu kêu tu tu chạy qua, lúc đó cô bé rất thích, Tần An còn nghĩ mỗi lần mua cho Tần Thấm một món, sau này có thể xếp thành cả thành phố, lần này tới lại không thấy đâu nữa:

Lý Thục Nguyệt đứng trước gương búi tóc lên:

- Sao không thích chứ, sau Tết mang đến nhà trẻ khoe với bọn trẻ con mà, kết quả chơi chẳng được bao lâu thì hỏng mất, thế để ở nhà trẻ luôn rồi, về nhà còn khóc thầm, sợ em giận đấy.

- Vậy để em đi đón Tần Thấm, chị gọi xủi cảo trước đi nhé.

- Lấy cho chị cái tạp dề trong ngăn kéo ấy.

Lý Thục Nguyệt lơ đễnh chỉ ngăn kéo bên tay phải nói, khi Tần An mở ngăn kéo ra mới sực tỉnh, thứ Tề Mi tặng cho mình cũng ở trong đó, định lên tiếng ngăn cản thì Tần An đã mở ngăn kéo ra rồi, người cứng lại:

- Chị, cái đàn này đẹp quá, chị An Thủy hình như cũng có một cái.

Tần An lấy tạp dề ra, tay còn cầm một cái đàn nhỏ, hình như không chú ý tới thứ khác:

Má Lý Thục Nguyệt nóng như bếp lò mùa đông, vội vội vàng vàng đứng lên đóng ngăn kéo lại, lấy cái tạp dề xoay lưng đi, không dám nhìn Tần An, tự an ủi bản thân, Tần An còn nhỏ, có nhìn thấy cũng chắc chưa hiểu thứ đó dùng làm gì:

- Em thích thì lấy mà chơi, đi đón Tần Thấm đi nó nhắc em suốt đấy, chị gói xủi cảo.

- Vâng, em đi đây.

Tần An bước nhanh ra khỏi phòng Lý Thục Nguyệt, đi xuống lầu dựa lưng vào tường, tim đập thình thịch, chị dâu dù sao là nữ nhân thành thục, có nhu cầu chuyện nam nữ cũng là bình thường, một mình nuôi con, khó tránh khỏi cô đơn, anh họ mất chưa lâu, tình cảm vợ chồng vẫn còn, chị dâu lúc này chưa muốn tìm nam nhân khác, nên dùng thứ đó giải quyết có thể hiểu được. Nhưng chị dâu kiếm đâu ra thứ như thế? Với tính cách của chị dâu, chắc chắn không thể tự đi mua, nhưng tâm tư nữ nhân, ai dám chắc được, lắc mạnh đầu xua đuổi ý nghĩ này ra khỏi đầu, chỉ là chị dâu trong mắt y luôn đoan trang hiền thục lại đi dùng thứ đó, quả thực là xung kích quá lớn.

Nghĩ tới sau này có rất nhiều lời đồn đại chị dâu có qua lại với nam nhân khác, Tần An có thể chắc chắn từ bây giờ, đó không phải là tin đồn.

Có lẽ suy nghĩ Tần An vẫn có chút truyền thống lạc hậu, cho rằng chị dâu phải là người của Tần gia, cả đều là thế, chị dâu đi theo người khác, lý trí tuy biết không thể trách được, nhưng nghĩ tới trong lòng vẫn khó chịu.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch