Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 349: Tân lang và tân nương. (1)

Chương 349: Tân lang và tân nương. (1)



Mặt trời xuống, mặt trăng lên, Tần An mở gara được cải trang ra lái chiếc Audi, cái xe đạp bị Tôn Pháo "mượn" không thèm trả lại nữa rồi, đành đi xe, mặc dù y cũng không ngại thể hiện sự thân thiết với Diệp Trúc Lan ở trước mặt Vương Hồng Kỳ, nhưng mà trước mặt người trợ lý này vẫn phải giữ chút uy nghiêm, chuyện nửa đêm leo cửa sổ vào nhà một cô bé thì nên làm một mình vẫn hơn.

Đường Khiêm Hành tuy đã rời trấn Thanh Sơn, nhưng vẫn ở huyện Phong Du, thậm chí cức vị còn cao hơn, nên công trình kết nối các thôn mà hắn đang thực hiện dang dở vẫn được người kế nhiệm tiếp nối, đường giao thông liên thôn được cải thiện rất nhiều mà Tần An chính là người hưởng lợi trực tiếp nhất.

Lái xe trên con đường trải nhựa nay thoải mái cho hai xe ô tô tránh nhau, xa xa nhìn thấy ánh đèn phát ra từ tiểu học thôn Hợp Hưng, Tần An lái xe vào rừng trúc đỗ lại, nhìn trái phải trước sau không thấy bóng người xuống xe như mèo ăn vụng, chẳng cần đèn pin, cực kỳ thuần thục, mang theo sương đêm cùng hương hoa gạo leo lên cây ngô đồng ngoài cửa sổ.

Cái xe không phải lo, để xe đạp ở đó còn sợ mất chứ nếu là cái ô tô đắt tiền, đó ai dám đụng vào.

Mùa hè có rất nhiều muỗi, Diệp Trúc Lan không nghĩ buổi tối Tần An tới nên cài cửa sổ rồi, Tần an không dàm tùy tiện gõ cửa sổ, ngồi chắc ở chạc cây, lấy di động ra gọi vào nhà.

Chẳng mấy đã nghe thấy tiếng Khuông Vịnh Mai than phiền:

- Ai mà đêm hôm khuya khoắt lại gọi điện thoại tới thế không biết.

Nghe thấy thế Tần An cúp máy luôn.

- Đồ thần kinh.

Khuông Vịnh Mai nhấc máy lên chỉ nghe thấy tiếng u u u như muỗi kêu thì tức giận quát:

- Mẹ, sao thế ạ?

Giọng nói trong trẻo của Diệp Trúc Lan vang lên, thời gian này cô đều ngủ rất muộn, muốn cùng Tần An, Tôn Tôn thi được vào Nhất Trung không phải chuyện dễ dàng:

- Chắc là nhầm số, con đừng học khuya quá nhé.

Đợi bốn xung quanh yên tĩnh, Tần An mới gõ cửa kính cộp cộp, nhẹ nhưng có tiết tấu.

Cửa sổ mau mắn được mở ra, khuôn mặt vui sướng của Diệp Trúc Lan xuất hiện, sau đó lùi lại nhường đường cho Tần An.

Tần An đặt cái hộp lên bàn sau đó chân dẫm bệ cửa sổ, cúi người lom khom bò vào, cười:

- Diệp Tử, sao không vén rèm cửa nhìn trước, không sợ trộm à?

Diệp Trúc Lan mặc chiếc váy liền thân trắng bằng vải bông, phần trên làm kiểu áo sơ mi, mép váy có hình cánh sen đẹp đẽ, đêm khuya có sương lạnh nên vẫn đi một đôi tất đen dài tới gối, xinh xắn đáng yêu, cất giọng trẻ con ỏn ẻn:

- Cậu chính là tên trộm, tới để trộm người.

Tần An ôm lấy cô, ngửi hương vị thiếu nữ, Diệp Trúc Lan cũng dựa đầu lên vai y, hai người lặng lẽ hưởng thụ sự ngọt ngào một lúc mới buông nhau ra.

- Tần An, cậu lại cao hơn rồi, đã cao hơn mình rất nhiều.

Thực tế thì Tần An chưa cao hơn Diệp Trúc Lan bao nhiêu, Diệp Trúc Lan vẫn đang cao lên, chỉ là Tần An càng thêm rõ ràng, khuôn mặt có đường nét hơn, trái cổ rõ ràng hơn, lồng ngực ngày rộng.

- Tối nay nghỉ một hôm được không?

- Không nghỉ, chẳng phải ngày nào cậu cũng cùng Tôn Tôn giám thị mình học à? Còn nghiêm hơn cả cô Liêu nữa.

Diệp Trúc Lan hứ một tiếng quay đầu đi, Tôn Tôn nghiêm khắc đã đành, đến Tần An cũng hùa vào với Tôn Tôn bắt nạt cô, giờ chính cậu ấy lại muốn mình nghỉ học, đâu dễ dàng như vậy:

- Mai là ngày đặc biệt.

- Mai?

Diệp Trúc Lan sực nhớ ra, mai chính là sinh nhật mình, Tần An sẽ là người đầu tiên ở bên mình khi mình sang tuổi mười bốn:

- Vậy phải xem cậu mang cái gì tới cho mình đã,

Tần An lấy từ trong túi ra một cái hộp trúc đen xì còn thắt một cái nơ bướm bằng lụa đổ rất đẹp, chiếm tới nửa mặt bàn học của cô, Diệp Trúc Lan rất tò mò Tần An sẽ tặng mình cái gì, đây chắc chắn là món quà sinh nhật mà cô trông đợi nhất.

- Đoán xem là cái gì?

- Không biết, không đoán, mình muốn xem.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch