Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 350: Tân lang và tân nương. (2)

Chương 350: Tân lang và tân nương. (2)
Á.

Diệp Trúc Lan kéo dây lụa đỏ một cái, nóng vội mở hộp ra, bên trong chất đầy xốp vụn, mấy cái chân cái tay lẫn vào đó làm cô giật mình lùi lại:

Tần An cười nhỏ, y biết Diệp Trúc Lan sẽ có phản ứng như thế.

- Còn cười được, mình sợ chết đi, cái gì thế?

Diệp Trúc Lan nấp sau lưng Tần An vừa đấm y vừa hỏi:

- Búp bê của hai đứa mình đấy, không phải mình đã hứa rồi sao?

Tần An dọn bọt xốp, lấy chân tay đầu con búp bê làm bằng gốm ra đặt lên bàn:

- Đây là con rối thì có, hôm qua mình xem một câu chuyện ma, kể con rối sống lại giết chủ nhân của mình, sợ lắm.

Diệp Trúc Lan bám hai tay vào vai Tần An, hơi cúi người xuống không dám nhìn:

- Đây không phải con rối giết người, mà là búp bê mình làm cho Diệp Tử, sẽ bảo vệ Diệp Tử.

Tần An biết mình lơi lỏng một cái là nha đầu này sẽ lười học ngay mà, hôm nay không truy cứu, dỗ dành:

- Bạn chỉ cần ngồi bên đợi thôi, lát nữa mình lắp xong thế nào bạn cũng thích.

Vì hai con búp bê nhỏ này Tần An tốn không ít tâm tư, trước tiên đích thân y nặn, do Dương Niệm Cổ nung, vì đánh bóng vẽ màu mà mấy lần lên tỉnh thành, tới hai hôm trước mới thành công.

- Vậy mình lên giường đợi.

Diệp Trúc Lan lấy túi ny lông đựng bọt xốp rồi nhảy lên giường háo hức chờ đợi:

Tần An trước tiên lắp phần đế, sau đó lấy parafin cẩn thận gắn tứ chi vào với nhau, nối đầu, cuối cùng lắp lên đế, phần đế bố trí cơ quan giúp hai bức tượng thay đổi vị trí xa gần trước sau. Tất nhiên một bức là Tần An, một bức là Diệp Trúc Lan, mối đường nét nhỏ nhất đều được y chăm chút cẩn thận khí chất như người thật.

- Đồ lưu manh.

Diệp Trúc Lan mắng, bức tượng Tần An gầy gầy cười toe toét không nói, tượng của mình thì làm phần ngực hiện lên rõ ràng, đang được Tần An xếp thành tư thế ôm nhau:

- A, quên mặc quần áo cho bọn mình rồi, mặc cho bạn trước.

Tần An cười hì hì, kéo ngăn ngầm của hộp trúc:

- Oa, còn có quần áo nữa à?

Diệp Trúc Lan nhìn thấy áo cưới trắng muốt, đăng ten, váy phồng, hai mắt tỏa sáng, quên luôn hành vi lưu manh vừa nãy của Tần An:

Mặc váy cưới cho bức tượng của Diệp Trúc Lan, mặc véc tây đen trang trọng cho mình, Tần An xếp tư thế hai con búp bê nám tay nhau:

- Đây mới thực sự là quà sinh nhật mình tặng bạn.

Diệp Trúc Lan nhảy xuống giường, tay chống cằm bò xoài ra bàn ngắm nghía hai bức tượng xinh xắn.

- Có thích không?

Với Diệp Trúc Lan thì đây chỉ là món quà sinh nhật bình thường, với Tần An mà nói đây là lời hứa mà y đã không thực hiện được, giờ nhìn Diệp Trúc Lan yêu thích như thế rất thỏa mãn, giọng hơi nghẹn đi vì xúc động:

- Ừ, thích lắm.

Diệp Trúc Lan thích thú sờ quần áo của hai bức tượng mặc áo cưới, giọng hơi dỗi hờn:

- Nhưng mà mình phải dấu đi, đặt lên bàn để mẹ mình nhìn thấy thì nguy.

- Còn có quần áo khác nữa.

Tần An lấy ra bộ Hán phục cung đình màu đỏ, nam có thêm cái mũ cánh chuồn đung đưa, nữ có thêm khăn chùm đầu:

Bộ áo lúc nãy miễn cưỡng có thể nói là lễ phục, bộ này thì ý tứ càng quá rõ ràng rồi, nhất là khăn đỏ chùm đầu, Diệp Trúc Lan mặt đỏ bừng bừng chẳng kém gì cái khăn, nhéo tay Tần An:

- Còn nữa không mang ra đây cho mình xem, không cho chùm cái khăn lên, cái đồ không biết xấu hổ.

Đẩy Tần An sang bên tự mình lục lọi hộp trúc, tìm được hai bộ quần áo nữa, thay cho thiếu niên áo sơ mi quần âu và váy hoa cho thiếu nữ.

- Rất giống hai bọn mình.

Diệp Trúc Lan hưng phấn xếp hai tượng đất đủ mọi tư thế, chơi say sưa không biết chán, chẳng còn cả để ý tới Tần An bên cạnh:

- Tiếc là chân bị cố định rồi, không thể bày ra tư thế bò trên mặt đất, nếu không mình bắt bạn làm ngựa nhỏ, cưỡi lên trên.

Tần An ôm vòng eo nhỏ nhắn của cô, nuốt nước bọt dụ khị:

- Lên giường đi, mình làm ngựa cho bạn cưỡi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch