Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 351: Sinh nhật Diệp Trúc Lan. (1)

Chương 351: Sinh nhật Diệp Trúc Lan. (1)



- Đừng hòng.

Diệp Trúc Lan như Cô bé quàng khăn đó tránh khỏi bàn tay sói xám, đôi mắt to chớp chớp nhìn Tần An do dự cùng sợ hãi:

Tần An thấy Diệp Trúc Lan có chút bất thường, không trêu cô nữa, đưa tay ra kéo cô vào lòng, ôm nhè nhẹ, hôn lên trán, hai cái mũi cọ cọ vào nhau, hỏi nhỏ:

- Làm sao thế?

Hai mắt trong veo của Diệp Trúc Lan dưới ánh đèn như phủ thêm làn sương mỏng:

- Tần An, có phải hôm nay tới đây muốn làm chuyện rất xấu không?

- Ừ.

Tần An ôn nhu đáp:

- Tất nhiên là muốn rồi, được không?

- Không được.

Diệp Trúc Lan lắc đầu:

Bên ngoài trời không biết đã mưa từ bao giờ, nước mưa mới đầu lộp độp rơi trên lá ngô đồng, sau càng ngày càng lớn, ào ào che lấp hết mọi âm thanh trên đời.

- Vì sao?

Giọng Diệp Trúc Lan rất nhỏ, truyền xuyên qua tiếng mưa nghe rất quyến rũ, tay Tần An vuốt dọc bờ lưng mượt mà, mắt chăm chú nhìn bờ môi hồng cong cong ươn ướt, làm y lúc nào cũng chỉ muốn ngậm lấy hưởng thụ:

- Vì mình rất thích cậu.

Diệp Trúc Lan nói xong nhón chân lên, chủ động hôn lên môi Tần An, càng nhiệt tình càng tham lam hơn y, đến khi Tần An đưa lưỡi ra thì lại lùi về sau, đẩy y một cái, tiểu yêu tinh quyến rũ giỏi trêu người đó ôm lấy hai bức tượng vào lòng, lí nhí nói thêm:

- Hôm nay mình rất cảm động, nếu cậu muốn làm chuyện xấu nhất, mình sẽ không thể từ chối, thỏ con còn chưa lớn đã bị cậu sờ rồi, mình sẽ không nhịn được, sẽ trở nên càng xấu.

Thì ra là vậy, Tần An cười, trước kia vì luôn mang nỗi sợ mơ hồ, sợ tất cả như một giấc mơ nhanh chóng biến mất, thế nên đối xử với Diệp Trúc Lan đã quá nóng vội kích động, công bằng mà nói với tuổi hai người, làm những việc y đã làm với Diệp Trúc Lan thực sự là vượt giới hạn quá xa.

Bây giờ biết rằng Diệp Trúc Lan sẽ ở bên mình, Tần An tất nhiên sẽ không vội vàng như thế nữa, muốn chậm rãi hưởng thụ quá trình yêu đương của cả hai.

Diệp Trúc Lan nằm nghiêng bên trong giường, Tần An nằm ở mé ngoài, giữa hai người đặt hai con búp bê gốm, mỗi người cầm một con, mượn lời bức tượng thủ thỉ tâm tình, hoặc làm một số việc mà người thật chưa thể làm, mí mắt từ từ hạ xuống, nhưng không ai muốn ngủ.

Đèn tắt rồi, mưa bên ngoài vẫn chưa nớt, nghe tiếng nước mưa rơi trên cây ngô đồng, khi bi thiết, khi thì oai hùng kịch liệt như Tồng từ Nguyên khúc, giống như vượt qua thời không, an ủi linh hồn u oán.

- Diệp Trúc Lan, sinh nhật vui vẻ.

Chuông đồng hồ gõ mười hai tiếng, Diếp Trúc Lan trước mắt đã ngủ say, tay ôm chặt búp bê thiếu niên, Tần An dù biết cô không nghe thấy mình nữa, vẫn kiên trì thức tới đúng lúc này để nói lời chúc mừng sinh nhật, vì y nhất định phải là người đầu tiên nói câu đó:

Ngày mùng 7 tháng 5 năm 1996, thứ ba, trời quang đãng, sinh nhật của Diệp Trúc Lan.

"Hôm nay là sinh nhật của mình, Tần An tặng cho mình món quà đặc biệt, mình rất thích, là hai con búp bê nhỏ bằng gốm, tuy gốm rất mong manh, nhưng mình sẽ quý trọng nó, giống như quý trọng tình bạn của chúng ta."

Diệp Trúc Lan ở trong lớp học viết một đoạn như thế vào nhật ký, viết mà thấy xấu hổ, viết nhật ký cũng lừa bản thân nữa, giữa cô và Tần An làm gì còn tình bạn nào nữa mà giữ? Nếu tình bạn mà như thế, Diệp Trúc Lan không cho Tần An có bất kỳ một người bạn nào nữa.

Bưng tai trộm chuông bỏ qua đoạn đó, Diệp Trúc Lan tiếp tục viết:" Rất nhiều bạn học tặng tặng quà cho mình, làm mình rất cảm động lắm, Hạ Ngư tặng cho mình cái ống đựng bút đẹp lắm này, trên đó bạn ấy tự mình dùng dao nhỏ khắc sáu chữ tình bạn mãi mãi bền chặt, mình sẽ đặt nó lên bàn học để mỗi ngày đều nhìn. Tôn Tôn thì tặng cho mình một cuốn sách mới phát hành tên là (Mùa hoa mùa mưa), sách do Tôn Tôn tặng cho thì tất nhiên là đáng đọc thật kỹ rồi, nếu là sách Tần An đưa cho thì.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch