Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 361: Dẫn trộm vào nhà rồi. (1)

Chương 361: Dẫn trộm vào nhà rồi. (1)



- Tôn Tôn, rốt cuộc bạn muốn thi vào trường nào?

Thế là Tần An cũng có chút nóng ruột, nếu Tôn Tôn muốn vào học viện âm nhạc thì nhất định phải đánh tan ý nghĩ đó, dù học âm nhạc thì phải học cao trung trước rồi mới vào trường nghệ thuật, như thế tốt hơn:

Tôn Tôn trừng mắt với Tần An, khẽ hừ một tiếng:

- Vì sao phải nói với cậu là báo danh trường nào?

Ý tứ rõ ràng, đến cha mẹ mình còn chẳng nói, sao phải nói với cậu?

- Đấy, em xem.

Tôn Ngoạn Thanh chỉ Tôn Tôn nói với vợ:

- Em bảo anh nóng vội, nhưng nó vô lý không?

Tôn Tôn mà ương lên thì trời cũng không có cách nào, Tôn Ngạn Thanh và Trọng Hoài Ngọc lại ờ nhà, Tân An không thể dùng tuyệt chiêu cù cổ để cô phải đầu hàng, cô nàng lại vô cớ gây hấn với mình, phải cho cô biết hậu quả nghiêm trọng, đáng tiếc...

- Cậu có ý gì thế hả?

Tôn Tôn thấy Tần An nhìn cổ mình là người thấy bất an, cổ vô duyên vô cớ truyền tới cảm giác tê tê bủn rủn, nhích ra một chút, cảnh giác:

Trọng Hoài Ngọc thấy chồng mình thì bực tực, Tần An thì ngây người, một lớn một nhỏ bị con gái mình khiến cho không biết phải làm thế nào, rất thú vị:

- Được rồi, được rồi, Tôn Tôn báo danh vào trường nào nói sau. Còn Tần An thì sao?

- Cháu, cháu cũng không biết.

Tần An do dự, vốn định khuyên Tôn Tôn báo danh vào Nhất Trung thành phố, ở loại chuyện này, Tôn Ngạn Thanh đã có ý từ trước, lại thêm mình dùng miệng lưỡi thuyết phục, chín phần có thể làm Tôn Tôn xiêu lòng, với tính cách kiêu ngạo của Tôn Tôn, nếu có thể vào trường tốt nhất sẽ không chọn trường kém hơn. Huống hồ y có chút tự tin, hẳn là được học cao trung cùng mình cũng là nguyện vọng của Tôn Tôn.

Nhưng mà chuyện Tôn Tôn thích nhất là ca hát, liệu có nên ngăn Tôn Tôn làm chuyện mình thích không?

- Cháu cũng không biết?

Tôn Ngạn Thanh bất ngờ, thằng bé này luôn rất có chủ kiến, sao cũng lại thành như thế:

Tôn Tôn ở bên cười trộm, cho cha hết tìm đồng minh.

Trọng Hoài Ngọc hết nhìn con gái lại nhìn Tần An, đặt cốc trà xuống, kéo tay chồng vào phòng ngủ:

- Thật hết cách với hai đứa, tự bàn với nhau đi, mẹ mệt rồi, anh vào đấm lưng cho em.

- Khoan, khoan... Chuyện còn chưa nói xong cơ mà.

Tôn Ngạn Thanh là người rất tinh minh, lúc này lại không hiểu ý vợ ra sao:

- Lão Tôn, anh còn chưa nhìn ra tâm tư con gái à?

Trọng Hoài Ngọc ngồi xuống bàn trang điểm, cởi búi tóc ra:

- Tâm tư gì, em biết nó muốn báo danh vào trường nào à?

Tôn Ngạn Thanh vui mừng, chưa bao giờ bị con gái làm phiền lòng như thế:

- Tối thế này rồi Tần An sao lại tới đây?

- Nó vẫn hay tới nhà mình chơi còn gì.

- Anh thật là, không hiểu anh làm ăn kiếm tiền thế nào nữa, chẳng chú ý gì hết. Tần An rõ ràng tới hỏi Tôn Tôn báo danh vào đâu, anh không thấy lúc em hỏi nó vào trường nào nó ngập ngừng à?

Trọng Hoài Ngọc cầm lược chải mái tóc dài buông xuống ngực, nụ cười trên miệng tựa có tựa không:

- Nó cũng không biết thì chẳng ngập ngừng thì sao?

Tôn Ngạn Thanh vẫn không hiểu:

- Anh bóp vai cho em.

Trọng Hoài Ngọc lắc đàu:

- Khi nó hỏi Tôn Tôn báo danh vào đâu, Tôn Tôn không nói, anh lại bảo Tôn Tôn chưa quyết định, phản ứng nó thế nào?

- Rất sốt ruột, anh cũng sốt ruột mà, em làm anh hồ đồ rồi, có gì em nói thẳng đi, vòng vo như thế anh chịu.

Tôn Ngạn Thanh thường xuyên không đoán nổi tâm tư người vợ rất tinh tế:

- Con gái anh vì không biết Tần An báo danh vào đâu nên do dự, Tần An cũng thế, nó rõ ràng là có quyết định, nhưng không biết ý Tôn Tôn thế nào, cho nên cũng không quyết được. Hai đứa nó đều muốn học chung với nhau đấy.

Tôn Ngạn Thanh bật cười:

- Hai cái đứa ngốc này, làm mọi chuyện rối rắm, nói thẳng ra thế là xong. Để anh ra hỏi chúng.

- Đồng chí Tôn Ngạn Thanh, anh ngồi xuống đó cho tôi.

Trọng Hoài Ngọc nhớ lại bức thư tình ngờ ngẩn hồi xưa của chồng, năm xưa bà không chủ động nói rõ tình cảm, đặt hi vọng vào Tôn Ngạn Thanh thì chẳng có hi vọng gì rồi, chồng bà giỏi giang ưu tú, tưởng chừng cái gì cũng biết, ở trong chuyện tình cảm rất chậm chạp nói thẳng ra là rất ngốc:

- Con gái anh da mặt mỏng, nếu anh mà nói ra, Tần An báo danh trường nào, nó nhất định không báo danh vào trường đó, không phải hỏng việc à?

Tôn Ngạn Thanh sững sờ, nhíu mày lại, ngập ngừng:

- Ý em là, hai đứa nó, hai đứa nó có ý với nhau?

- Hai đứa chúng nó đi học về cùng nhau, đi làm bài tập với nhau, chơi với nhau, ngồi cùng bàn, Tần An học tập vừa tốt lại dẻo miệng đẹp trai, con gái mình càng không phải nói nữa, xinh đẹp như búp bê sứ vậy, hai đứa chúng nó mà không có vấn đề gì mới là có vấn đề ấy.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch