Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 362: Dẫn trộm vào nhà rồi. (2)

Chương 362: Dẫn trộm vào nhà rồi. (2)


Trọng Hoài Ngọc đẩy chồng đang đứng ngây ra:

- Hai đứa chúng nó quá thân thiết, nên dù có tình cảm mơ mơ hồ hồ cũng không nhận ra, hoặc chưa nói ra, chính vì thế mới có chuyện dở khóc dở cười hôm nay.

- Không ngờ mình dẫn trộm vào nhà, cái thằng nhãi ranh đó … liệu có vấn đề gì không?

Thường ngày Tôn Ngạn Thanh rất quý Tần An, giờ nghe vợ nói ra có chút bực bội, con gái mình mới tí tuổi đầu mà đã bị lũ trộm nhắm tới rồi:

- Anh không được để lộ ra đâu đấy, ít nhất đợi thi lên cao trung đã, đừng ảnh hưởng tới học tập của chúng. Anh xem, Tôn Tôn trước kia đâu chú tâm học tập như thế, báo danh vào lớp âm nhạc rồi học cả vũ đạo, từ khi có Tần An đuổi sát phía sau, con nó mới có thành tích tốt như vậy. Chuyện này chúng ta phải nghĩ cho kỹ, không thể chỉ biết cấm cản phản đối, nhất là anh, không được nói gì hết, em sẽ kiếm thời điểm thích hợp nói chuyện với con gái.

........

Trong phòng khách, Tần An và Tôn Tôn đưa mặt nhìn nhau.

- Mẹ mình làm sao thế? Không được bình thường lắm.

Nếu luận về tâm tư tinh thế, Tôn Tôn không kém gì mẹ mình, mày hơi chau lại:

- Thế là hoàn toàn bình thường, do hết cách với bạn rồi đấy.

Tâm tư Tần An không đặt vào Trọng Hoài Ngọc và Tôn Ngạn Thanh, không biết đối phó với Tôn Tôn thế nào, ai rảnh nghĩ chuyện khác:

Tôn Tôn nhíu mày suy nghĩ, đột nhiên má ửng hồng, chạy vào phòng mình vẫy tay gọi Tần An, Tần An hoang mang đi theo, đợi y vào phòng rồi liền đóng cửa lại:

- Đợi lát nữa hẵng đi.

- Mình có nói là muốn đi ngay đâu.

Một loạt chuyện không đầu không đuôi làm Tần An thấy tối nay nhà Tôn Tôn đều rất lạ:

Tôn Tôn chẳng giải thích, kéo rèm cửa sổ để gió mát bên ngoài tràn khắp phòng, chỉ huy Tần An ngồi vào bàn học của mình, mình ngồi ở mép giường.

- Tôn Tôn, bây giờ có thể nói với mình chưa, rốt cuộc bạn định vào trường nào?

Nếu không tính trước kia thì đây là lần đầu Tần An vào phòng Tôn Tôn, nhưng y chẳng có tâm trạng nào:

- Bạn định vào cái trường trung học chuyên nghiệp kia à?

- Trung học chuyên nghiệp nào? Sao mình lại báo danh vào đó?

Tôn Tôn không hiểu:

- Không có gì, tùy tiện hỏi thôi, bạn định báo danh trường nào?

Tần An mừng rỡ, té ra Tôn Tôn không có ý đó, vội vàng lảng đi, ngu gì gieo ý nghĩ đó vào đầu cô, kỳ thực tuy đã tính chuyện lập cả công ty giải trí vì Tôn Tôn, trong thâm tâm y vẫn phản đối:

- Vẫn chưa.

Tôn Tôn nhoẻn miệng cười, nụ cười làm cô gái vốn lạnh lùng thêm vẻ đáng yêu ấm lòng người:

- Đừng trêu mình nữa, rốt cuộc là trường nào?

Thì ra Tần An cũng chỉ là một tên ngốc chẳng hiểu gì mà thôi, Tôn Tôn vui vẻ hẳn lên chống cằm hỏi ngược lại:

- Thế cậu báo danh vào trường nào?

- Nhất Trung thành phố, mình cũng muốn bạn báo danh vào đó.

- Vì sao mình phải vào Nhất Trung thành phố?

Tôn Tôn mở to mắt, hết sức vô tội:

- Vậy bạn báo danh vào trường nào, mình sẽ vào trường đó là được.

Tần An đầu hàng, bộ dạng nghịch ngợm của Tôn Tôn làm y không biết đối phó ra sao:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch