Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 366: Ngày tháng rực rỡ. (2)

Chương 366: Ngày tháng rực rỡ. (2)


Tôn Tôn di chuyển ánh mắt khỏi bàn tay Diệp Trúc Lan nắm tay Tần An, mỉm cười nói, ánh mặt trời chói mắt làm cô hơi nheo mắt lại:

- Tôn Tôn, bạn cũng biết à, bạn cũng đi chứ, nhất định phải đi nhé.

Diệp Trúc Lan xấu hổ buông Tần An ra, chạy sang ôm Tôn Tôn, Tôn Tôn nói sai rồi, nếu biết trước thì cô sẽ gập cả ngón chân ngón tay mà đếm ngày mới đúng:

- Tôn Tôn lên tỉnh có việc cần làm, còn chúng ta đi theo để chơi, bạn ấy mà không đi thì làm sao chúng ta đi được.

Tần An trả lời thay:

Diệp Trúc Lan nghĩ cũng phải, trong ba người thì về nhiều phương diện, Tôn Tôn được người lớn tin tưởng hơn, không có Tôn Tôn, sao có chuyện mẹ cô đồng ý cho đi cùng Tần An:

- Tôn Tôn, có việc gì thế?

- Mình đi hát... Thực ra chuyện này bạn phải hỏi Tần An, cậu ấy rõ hơn, mình đi giúp cậu ấy thôi.

Tần An không nói rõ ràng, chỉ bảo là cần cô giúp, dù sao chỉ là hát một bài thể dục thôi, chẳng khó khăn gì:

- Rốt cuộc chuyện gì thế?

Diệp Trúc Lan xụ mặt, chuyện gì đều là hai người họ biết bàn với nhau, dấu mình, mình chẳng biết gì, phải hỏi hết cái này tới cái kia:

- Giáo ủy huyện chúng ta muốn phổ biến một bài thể dục theo nhạc, ủy thác một công ty làm đĩa VCD trường học, sẽ có một cô gái lớn cùng cô bé hát làm động tác thể dục, Tôn Tôn chính là cô gái lớn.

Tần An giải thích:

- Chẳng trách mà buổi sáng mình cứ thường nhìn thấy Tôn Tôn làm mấy động tác kỳ quái.

Diệp Trúc Lan vỡ lẽ, đưa hai tay lên bắc chước khỉ xoay tròn sau đó cười khanh khách:

- Là thể dục giành cho thiếu nhi chứ gì?

Thấy Tần An cười trộm, Tôn Tôn tức giận trừng mắt lên, cô đã xem cái đĩa cũ có động tác mẫu rồi, nhưng bất kể thể nào cũng không làm cho y xem, dù sao trước mặt con trai làm động tác ngây thơ, mặt còn thể hiện đủ loại biểu cảm đáng yêu, Tôn Tôn da mặt cực mỏng không làm được.

- Vậy cô bé là ai, để mình làm được không?

Diệp Trúc Lan thì khác hẳn, nghĩ thôi đã thấy vui rồi:

- Trừ khi bạn thu nhỏ đi vài lần, cô bé là cháu gái mình Tần Thấm, chị dâu mình hay bế tới trường tìm mình ấy, bạn còn nhớ không?

- Nhớ chứ.

Chị dâu Tần An mấy lần từ huyện về bế Tần Thấm tới trường tìm Tần An, trấn Thanh Sơn này đám con nít đầu nghịch ngợm lăn lộn ngoài đồng ruộng, lấm lem bùn đất, cô bé xinh xắn thơm phưng phức như vậy, Diệp Trúc Lan nhìn một cái là nhớ rồi:

- Mình còn sờ má nó, nhưng nó chẳng thích mình, chỉ rúc vào lòng mẹ.

- Vì nó sợ người lạ thôi, lần này chỉ dâu mình sẽ đưa bọn mình đi, Tần Thấm nhất định sẽ thích bạn.

Tần An thấy chắc chắn là thế, Tần Thấm không có lý do gì không thích Diệp Trúc Lan được:

Đáng tiếc Tần Thấm chẳng nể mặt Tần An, ngồi cùng xe, Tần Thấm vẫn không thích Diệp Trúc Lan.

Lý Thục Nguyệt lái xe, Tần An bế Tần Thấm ngồi ở ghế phụ, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn ngồi ghế sau, Vương Hồng Kỳ lái xe theo sau. Vì có hai người lớn đi cùng, cha mẹ ba nhà đều yên tâm.

Khi Diệp Trúc Lan nhìn thấy Tần Thấm mặt hoa da phấn, ăn mặc như con búp bê thì thích mê, Tôn Tôn cũng vậy, thiếu nữ ở tuổi này gặp những thứ đáng yêu đều không có chút sức miễn dịch nào. Hai cô gái đều xinh đẹp làm thổn thức trái tim không biết bao nhiêu chàng trai mới lớn, vậy mà Tần Thấm lại không có thiện cảm, dù Diệp Trúc Lan đưa tay muốn bế, hay là Tôn Tôn chu đáo chuẩn bị trước kẹo que để dỗ, Tần Thấm đều không thèm để ý, cứ ôm lấy Tần An.

- Tần An, sao nó chỉ thân với cậu, cứ như con cậu vậy.

Diệp Trúc Lan nóng ruột, nhìn cô bé siêu cấp đáng yêu như thế, chỉ muốn nhanh chóng ôm vào lòng, nhưng không được thỏa nguyện, bắt đầu nói linh tinh:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch