- Mình chẳng thèm biết cậu báo danh vào đâu, dù sao thì mình sớm quyết định sẽ báo danh vào Nhất Trung thành phố, còn cậu đi đâu là tự do của cậu.
Tôn Tôn khẽ hứ một tiếng, ánh mắt rời khỏi khuôn mặt mừng rỡ của Tần An, nhịn cười nhìn ra cửa sổ:
Vui mừng qua đi, Tần An có chút tức giận, đi thẳng tới bên cạnh Tôn Tôn, nói từng chữ một:
- Bạn trêu mình.
- Làm gì có, cho dù hôm nay cậu không tới, hai ngày nữa cũng sẽ phát hiện mình báo danh vào Nhất Trung thành phố.
Tôn Tôn nhất quyết không chịu thừa nhận tâm tư của mình, tối nay thấy Tần An xuất hiện ở cửa, cô vui sướng vô cùng, vì chứng tỏ hai người có chút suy nghĩ, Tần An muốn học với mình nên mới không đợi được tới ngày mai, vội vàng tới hỏi:
Từ lúc đó Tôn Tôn đã quyết định, chỉ cần học cùng nhau là đủ.
Hai ngày trước cô hỏi Tần An, y cũng có nói đâu, rõ ràng quan trọng là xem Diệp Trúc Lan báo danh vào đâu, Tôn Tôn nghĩ thôi đã thấy ủy khuất, hôm nay phải giáo huấn tên đáng ghét chỉ biết tới cuối cùng mới hỏi ý kiến mình.
- Không tin.
Tần An nghiến răng nghiến lợi:
- Cậu là con trai.. Không được... Không được...
Tôn Tôn không nói được nữa rồi, người nhũn ra ngã xuống giường, ngón tay Tần An chỉ cù vào cổ cô một cái mà toàn thân đã bủn rủn không có chút sức lực nào nữa:
Bóng đêm đã bao phủ thị trấn nhỏ, ánh trăng xuyên qua tán liễu đã dần rậm rạp, bị tấm rèm lay động đưa vào gian phòng đóng kín, bàn tay của chàng trai như khối thép nung đỏ chạm vào người, cô gái thở hồn hển, đôi mắt khép hờ run run.
- Tần An... Đừng làm thế... Cậu làm thế... Sau này không làm bạn được nữa...
Tôn Tôn cố gắng lắm mới nói được hết câu:
- Sau này nếu bạn còn nói như thế, mình thà không làm bạn của bạn.
Tần An buông tha Tôn Tôn, đứng dậy nói:
Tôn Tôn thở như cá mắc cạn, thầm giận bạn thân, sao mình lại có cái tật như thế, người khác dù có máu buồn cũng không giống như mình, đôi khi đùa nghịch với các cô gái khác, bị người ta chạm vào cổ cũng lập tức không còn sức mà đùa nữa, làm mình thua thiệt ngay lập tức, vì thế mà cô hết sức tránh tiếp xúc với người khác.
- Mình không đùa với cậu đâu đấy, có nghe rõ không hả?
- Ai bảo bạn tự nhiên trêu mình, mình hỏi đàng hoàng, bạn lại giả vờ giả vịt, sau này còn làm như thế là mình cù cổ.
Tôn Tôn không biết làm gì hơn, cô lại chẳng phải là Diệp Trúc Lan mà có thể cầm chổi đuổi Tần An chạy khắp trường:
- Chúng ta đều báo danh vào Nhất Trung thành phố, còn Diệp Tử thì sao?
Diệp Trúc Lan ngay cả thi vào Nhất Trung huyện còn chẳng chắc chắn, nói gì tới Nhất Trung thành phố.
- Tôn Tôn, bạn có biết trên đời này người tin tưởng vào năng lực của Diệp Tử nhất là ai không?
Tần An lấy gối của Tôn Tôn đặt vào tường, hai tay vòng ra sau gối lên, thoải mái nhìn cô:
Tôn Tôn đã quen rồi, hoặc có thể nói là bất lực với Tần An rồi, y cứ tùy tiện lấy đồ của mình dùng, cảnh cáo rồi, tức giận rồi, chiến tranh lạnh cũng dùng rồi, được vài ngày là đâu lại vào đó, chỉ biết thở dài:
- Tin tưởng nhất vào con mình tất nhiên là cha mẹ, nhưng mà nhìn điệu bộ cậu hiển nhiên là muốn mình nói, trên đời này Tần An là người tin Diệp Tử nhất.
- Là chính Diệp Tử.
Tần An cũng cực kỳ tin tưởng Diệp Trúc Lan, thứ duy nhất cô bé này thiếu là động lực thôi:
- Hôm trước bọn mình cùng làm bài tập ở quán ăn, mình làm xong rồi mà Diệp Tử mới làm được một phần ba, sau đó lấy bài của mình chép, vừa chép vừa kêu ca là đầu óc sắp hỏng rồi, học tập quá vất vả... Mắt thì lại cứ đảo ra ngoài, nhìn xem cậu có tới chơi không, bạn ấy mà có tự tin vào được Nhất Trung thành phố à?
Tôn Tôn không tin, tuy thành tích Diệp Trúc Lan tăng lên không ít, nhưng còn xa mới đủ, mà Diệp Trúc Lan cũng theo Tần An học thói xấu rồi, cũng biết chép bài của người khác:
Tần An nghĩ tới cảnh đó là không nhịn được cười, lúc này Diệp Trúc Lan đáng yêu hơn sau này nhiều, đáng yêu hơn cả thời cao trung dần trưởng thành, cô gái luôn ngự trị trong tâm trí của Tần An chính là Diệp Trúc Lan đó, nụ cười hoan lạc của Diệp Trúc Lan năm mười bốn tuổi chưa từng phai mờ chút nào.
- Diệp Tử thực ra rất lười, bạn ấy được cha mẹ chiều chuộng, sống quá vô tư thoải mái, chẳng giống bạn, bạn ấy không có mục đích và yêu cầu gì với bản thân. Trước kia cha mẹ Diệp Tử yêu cầu bạn ấy phải vào được lớp thí điểm của Nhị Trung, Diệp Tử thấy thành tích của mình thừa đủ rồi là không học nữa, căn bản không nghĩ tới nỗ lực thêm, thành tích có tốt hơn cũng vô ích, chẳng bằng tiết kiệm thời gian đi chơi, xem TV. Đợi qua kỳ thi giữa kỳ, Diệp Tử mới chuyên tâm hơn, vì khi đó mình có thể thi vào Nhất Trung rồi, Diệp Tử liền thay đổi mục tiêu, đến học kỳ này Diệp Tử thấy mình thi vào Nhất Trung không phải vấn đề lớn nữa, nên bạn thấy Diệp Tử lại bắt đầu lười, có lẽ chính bản thân Diệp Tử không ý thức được, thực ra bạn ấy cực kỳ tự tin vào bản thân mới dám lười biếng.