Lúc này thợ trang điểm gọi Tần Thấm chuẩn bị, Tần Thấm rụt rè hết nhìn mẹ lại nhìn chú mình, Tần An đành đi theo, cửa phòng trang điểm mở ra.
Cái đuôi ngựa lúc nào cũng nhổng cao đã bị cởi ra, mái tóc đen mềm như tơ lụa khẽ buông xuống lưng, Tôn Tôn vén lọn tóc che trước trán, khuôn mặt non nớt không có bất kỳ mỹ phẩm trang điểm nào, cánh môi vẫn mang sắc hồng tự nhiên, lông mày liễu vẫn hơi cong cong như cũ, hơi ngượng ngùng nói với Tần An và Diệp Trúc Lan đang nhìn mình chằm chằm:
- Trang điểm rồi lại tẩy trang.
Thợ trang điểm giải thích:
- Đồ trang điểm cũng rất kén người, cô bé này ngũ quan quá tinh tế, nếu trang điểm lên sẽ trở thành quá thành thục, nhìn như nữ tử trẻ hai mươi tuổi vậy, nói thế nào nhỉ, mọi người nhìn cô bé cằm hơi nhọn kiểu trái xoan tiêu chuẩn, mắt dài xếch lên, nếu trang điểm làm nổi bật những đặc điểm đó lên, sẽ giống như...
Nói tới đó liền dừng lại, từ hình dung đó không hay lắm, dễ đắc tội với người khác.
- Giống như hồ ly tinh.
Tần An nói tiếp hộ, y biết Tôn Tôn trang điểm lên sẽ thế nào:
- Làm người ta liên tưởng tới thứ hồng nhan tai họa như Đát Kỷ, đúng không?
Thợ trang điểm cười xin lỗi, cô cũng có cái cảm giác đó.
- Bạn nói linh tinh gì thế?
Diệp Trúc Lan đẩy Tần An một cái, chạy tới nắm tay Tôn Tôn nhìn trái nhìn phải:
- Đừng để ý tới cậu ấy, mình thấy bạn lúc nào cũng xinh đẹp.
- Lần này quay phim là nhắm vào thiếu niên nhi đồng, nếu như trang điểm quá mức trưởng thành sẽ không thích hợp.
Đỗ Thượng gật đầu tán đồng với ý kiến của thợ trang điểm, bổ xung thêm:
- Cô gái lần trước vì trang điểm, đám trẻ con đều không thích, như thế này rất tốt, tự nhiên mới dễ được lòng trẻ con hơn.
Tất cả đồng loạt nhìn Đỗ Thượng, đã thế sao còn đưa Tôn Tôn đi trang điểm làm cái gì? Rốt cuộc chỉ bỏ mỗi tóc xuống là xong.
Đỗ Thượng đỏ mặt ho một cái, bệnh nghề nghiệp phát tác ông ta chẳng qua muốn nhìn hiệu quả trang điểm của Tôn Tôn thế nào thôi, tuy không thích hợp cho đoạn phim giành cho thiếu nhi, nhưng đúng là cực phẩm, nhất là đi đóng phim, chỉ cần thay đổi chút trang điểm, Tôn Tôn có thể tự mình đóng vai bản thân từ thời thiếu nữ tới lúc trưởng thành luôn, cô gái như vậy đã hiếm càng thêm hiếm.
Tần An cũng phần nào đoán được ý của Đỗ Thượng, kỳ thực điều này y không phải là chưa nghĩ tới, nhưng không muốn nói ra, đợi được nhìn thấy Tôn Tôn trang điểm rồi mới nói, đó là chút lòng riêng của y, giờ tuy không được thỏa mãn, song cũng không thể vô lý bắt thợ trang điểm trang điểm cho Tôn Tôn lần nữa mới chịu thừa nhận:
- Nếu thế ghi âm trước.
- Được, được, đi ghi âm, bên này bên này.
Văn phòng Đại Ngu có lớn mấy đâu, Đỗ Thượng vẫn nhiệt tình đi trước dẫn đường:
Bước vào phòng thu âm, Tôn Tôn thoáng cái như biến thành Diệp Trúc Lan, đưa tay sờ từng thiết bị một, sự thích thú thể hiện rõ ràng từng cử chỉ ánh mắt, cho dù cô cũng không hiểu mấy về thiết bị ở đây, chưa bao giờ ở nơi hoàn toàn lạ lẫm mà cô thấy thoải mái như thế:
- Cháu hát bài gì đây? Bát hát thể dục theo nhạc nhé.
- Cháu muốn hát gì cũng được, gì cũng được.
Đỗ Thượng rất rộng rãi, đeo tai nghe lên, chỉ huy nhân viên điều chỉnh thiết bị:
Tôn Tôn thoáng suy nghĩ một chút cất giọng hát, là bài hát học sinh bình thường, không cần nhiều kỹ thuật.
- Giọng Tôn Tôn thật êm tai.
Diệp Trúc Lan chăm chú lắng nghe, vì bài hát đơn giản cô không nghe ra quá nhiều đặc sắc:
Tần An khẽ gật đầu không nói gì, Tôn Tôn mới chỉ đi những bước đầu tiên thôi.
- Chú ý khống chế hơi thở.
- Hơi nhanh rồi, dừng lại một chút, như thế tiết kiệm hơi cho đoạn sau, thế thế.
Đỗ Thượng thì vô cùng chuyên tâm, chỉ dẫn từng chút một, khi Tôn Tôn hát xong, mặt đỏ bừng bừng kích động, nhìn cô vô cùng tha thiết:
- Âm vực rộng, tính ổn định cao, giọng hát có sức bật, tuy chất giọng không quá nổi bật, song tự nhiên, cháu cần học khống chế hơi thở, chuyển đổi thực âm và giả âm, không nên lạm dụng giọng mũi, hãy để âm thanh bật ra thật tự nhiên, đó là điểm mạnh của cháu.