Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 376: Hồ ly tinh. (2)

Chương 376: Hồ ly tinh. (2)


- Cám ơn bác.

Lần đầu tiên được đánh giá từ người trong nghề, Tôn Tôn rất vui, mặc dù lớp âm nhạc đã nghỉ từ lâu, nhưng Tôn Tôn lúc rảnh rỗi vẫn tranh thủ thời gian xin Liêu Du hướng dẫn thanh nhạc, tuy kỹ thuật vẫn còn phải rèn luyện rất nhiều, nhưng dùng vào bài hát thiếu nhi chủ yếu thể hiện phần ngây thơ hoạt bát vui tươi thì chất giọng tự nhiên của Tôn Tôn đã đủ làm Đỗ Thượng nghe mà nhún nhảy rồi, tuy thế cũng phải mất cả buổi sáng để điều chỉnh.

Đến trưa thì bố trí đã đâu vào đó, Tần Thấm được mặc bộ váy công chúa siêu cấp đáng yêu, vốn có thể bắt đầu ghi hình, nhưng Tần Thấm phải ngủ trưa, thế là cả đống người phải đợi Tần Thấm ngủ một giấc no mắt, sau đó làm nũng trong lòng mẹ một lúc mới bắt đầu ghi hình.

Bài thể dục này nửa năm trước Tần An đã dạy cho cô trông trẻ, vốn rất đơn giản, qua nửa năm luyện tập, Tần Thấm làm tất nhiên vừa chuẩn xác vừa tự nhiên hơn đứa bé trai lần trước chỉ học ghi hình. Tần Thấm đeo cái tai thỏ, kẻ mắt rắc kim tuyến lấp lánh, vừa mới nghe thấy tiếng nhạc là người tự động lắc lư theo, chẳng cần dừng lại để uốn nắn động tác, cũng chẳng sợ máy ghi hình, vì cơ bản là cô bé không biết nó là cái gì. Ngược lại Tôn Tôn dù ở nhà cũng thường xuyên luyện tập, song lần đầu biểu diễn trước mặt bao người, lúng túng mắc lỗi liên tục, lãng phí không ít băng ghi hình.

Cho dù là thế, biểu hiện của Tôn Tôn khiến Đỗ Thượng đứng sau máy quay phim luôn mồm tán thưởng, không hề mất kiên nhẫn:

- Cảm giác mản ảnh rất tốt, rất biết nắm bắt khoảnh khắc, có những người tranh lên hình bảy đủ trò, nhưng không nắm được khoảnh khắc thì cũng vô ích thôi, làm lại lần nữa, không sao hết, mọi người chuẩn bị nào...

Diệp Trúc Lan huých vai Tần An thì thầm:

- Tần An, ánh mắt ông ta nhìn Tôn Tôn kỳ lắm.

Quả thực Đỗ Thượng nhìn Tôn Tôn hoàn toàn không che dấu được yêu thích, thậm chí có thể nói là "đói khát", nhưng ông ta không nhìn trực tiếp Tôn Tôn, mà là nhìn cô qua ống kính máy quay, chỉ có thể nói là tinh thần nghề nghiệp mà thôi.

Nhân viên công tác phì cười, nói với Lý Thục Nguyệt:

- Cô bé biểu hiện rất tốt, đáng yêu lắm.

Mặc dù phải biểu diễn lại nhiều lần, Tần Thấm chẳng ngại, vì mọi người xung quanh đều vỗ tay cổ vũ nó, chỉ có cái bác kia là toàn khen chị đuôi ngựa, nhưng mà người khen mình vẫn nhiều hơn, cô bé nhảy múa như không biết mệt làm gì, Lý Thục Nguyệt cũng cười suốt, có thể nói đây là ngày cô vui vẻ nhất trong thời gian qua.

- Một tháng nữa là có thể hoàn thành chế tác hậu kỳ, cậu Tần An, cô bé Tôn Tôn đó có ý định vào giới giải trí không? Cô bé thực sự rất thích hợp với ngành này, bất kể là ca hát hay biểu diễn đều có thiên phú, thậm chí không cần huấn luyện quá mức chuyên nghiệp, chỉ cần có cơ hội thích hợp thôi là mau chóng nổi tiếng.

Đỗ Thượng đi tới bên cạnh Tần An tha thiết nói, vì đoạn băng thể dục này, Đầu tư Duy An đã bỏ ra hai trăm nghìn, điều kiện duy nhất là để Tôn Tôn và Tần Thấm làm lên hình, ngoại trừ vô cùng tán thưởng Tôn Tôn, ông ta cũng có tính toán của mình, nếu Tần An đã có ý lăng xê Tôn Tôn, thế nào cũng không ngại đầu tư, nếu phòng công tác Đại Ngu nắm lấy cơ hội này, lại thêm Tôn Tôn làm chiêu bài, nói không chừng chen chân được vào nhóm công ty giải trí tuyền thông hàng đầu:

- Chuyện này phải xem ý của cô ấy, nếu cô ấy thích, tôi sẽ ủng hộ.

Tần An nghiêm túc nói:

- Tôi sẽ tìm cơ hội để hỏi ý cô ấy xem sao, mong ông đừng tự ý liên hệ với cô ấy.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch