Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 378: Được ăn lại được ở. (2)

Chương 378: Được ăn lại được ở. (2)


Tần An đã lập kế hoạch sẵn rồi:

Diệp Trúc Lan không hứng thú với vườn thú, hỏi vội:

- Có chèo thuyền không?

- Tất nhiên có chứ.

Tần An nhìn ánh mắt Diệp Trúc Lan là biết cô hồi tưởng lại lúc hai người tới công viên thành phố Lâu Tinh:

- Này hai người, nếu còn như thế mai mình đi chơi với chị Thục Nguyệt và Tần Thấm, hai bạn thích chơi gì thì chơi, chịu không nổi.

Tôn Tôn nhìn hai người họ mắt qua mày lại mà rùng mình, gắp miếng sườn rán vào bát Diệp Trúc Lan:

Rời khỏi trấn Thanh Sơn, ở một hoàn cảnh lạ, không có cha mẹ, không có giáo viên bà bạn học, Diệp Trúc Lan liền thành cô gái dám dũng cảm nắm tay Tần An ở công viên, bất giác quên mất còn có người khác, bị Tôn Tôn nói thế xấu hổ, cúi gằm mặt đối phó với miếng sườn rán.

Tần An cũng có chút xấu hổ, vì chị dâu đang nhìn.

- Ăn mau đi, không thức ăn nguội hết rồi, sau đó nghỉ ngơi rồi tắm rửa, hôm nay mọi người đều mệt rồi, nên ngủ sớm, mai đi chơi còn tinh thần một chút, đừng để vừa đi vừa ngủ gật ảnh hưởng tới hứng trí của mọi người.

Lý Thục Nguyệt thấy không khí có phần lúng túng thì chuyển đề tài, còn Tần An và Diệp Trúc Lan có chút ám muội nho nhỏ, cô cũng thấy bình thường:

Biệt thự có ba tầng, tầng một là phòng khách, nhà bếp, Vương Hồng Kỳ ngủ ở tầng một. Tầng hai là thư phòng và phòng ngủ, Lý Thục Nguyệt và Tần Thấm ở phòng ngủ chính, còn một gian phòng ngủ khác cũng không nhỏ hơn là bao, có cả ban công, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn ở với nhau. Tần An lên tầng ba cao nhất, có tầm nhìn rộng nhất, thấy được thuyền hàng qua lại bên sông, còn có ánh đèn lấm chấm như sao ở cổ trấn.

Mấy cô gái ăn xong là đi tắm hết rồi, chỉ có Tần An cùng Vương Hồng Kỳ ở lại tầng một vừa xem TV vừa nghe hắn báo cáo tình hình ở tạp chí Họa thần cùng tổng kết hoạt động kinh tế đáng chú ý ở trong tỉnh.

Đột nhiên di động của Vương Hồng Kỳ vang lên, hắn cầm lên xem, không ngờ có chút xấu hổ.

- Chú Vương, điện thoại của ai thế?

Tần An hứng thú hỏi, Vương Hồng Kỳ năng lực công tác cực tốt, mẫn cán có trách nhiệm, nhưng con người tuy không tới mức khô khan cổ hủ, song ngoài công việc ra thì chẳng thấy có bất kỳ sở thích nào:

- Là Liêu Phác.

Vương Hồng Kỳ gãi đầu mãi mới nói ra một cái tên, nhưng không nhận điện thoại:

- Chú mau nhận điện thoại đi.

Tần An ngạc nhiên lắm, là em gái Liêu Du, hai người này hình như chỉ tiếp xúc đúng một lần, khi đó Tần An nhờ Vương Hồng Kỳ đưa Liêu Phác lên huyện mua sắm thôi mà, không ngờ bén duyên luôn rồi, chuyện nam nữ đúng là huyền diệu, sao có thể ngờ được hai người này còn liên hệ với nhau:

- Tôi gọi tới, cô ấy không có nhiều tiêu vặt, gọi điện đường dài sẽ tốn kém lắm.

Vương Hồng Kỳ cúp máy rồi gọi lại, Tần An mặt dày không tránh đi, nghe thấy tiếng Liêu Phác ở đầu bên kia, nhưng mặt Vương Hồng Kỳ chẳng có mấy biểu cảm, thi thoảng "ừm" một tiếng, chẳng nói mấy câu, vậy mà cuộc điện thoại này lại kéo dài tới hơn mười phút.

Kết thúc cuộc điện thoại, không đợi Tần An hỏi, Vương Hồng Kỳ đã nói:

- Liêu Phác muốn giới thiệu đối tượng cho tôi.

- Hả, thế mà tôi tưởng...

Tần An còn nghĩ Liêu Phác thích Vương Hồng Kỳ chứ:

- Một ngày sau Tiết hoa đào, tôi đưa cô chủ về nhà khách, muốn tới nhà cô Liêu tìm boss, xe đi được nửa đường thì có một ông già đột nhiên xông ra, rõ ràng chưa va vào xe, vậy mà ông ta đã ngã xuống. Tôi nghĩ ngay tới chuyện có kẻ muốn tống tiền, Liêu Phác chạy tới, nhất định muốn tôi đưa ông già tới bệnh viện, tôi còn nghĩ cô ấy và ông ta cùng một bọn... Tôi hết cách, đành đưa ông ta đi, nghĩ rằng thế nào bệnh viện cũng chứng minh là tôi không đâm vào ông ấy.

Vương Hồng Kỳ bật cười:

- Thì ra là ông ấy bị ngã bệnh bất ngờ, Liêu Phác là cô gái thật thà thiện lương.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch