Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 379: Chuyện giữa Vương Hồng Kỳ và Liêu Phác. (1)

Chương 379: Chuyện giữa Vương Hồng Kỳ và Liêu Phác. (1)



Liêu Phác và Vương Hồng Kỳ gặp lại nhau rất có chất liệu phim ảnh, từ sự hiểu lầm đó phát triển chuyện gì cũng không làm người ta quá bất ngờ.

Cả hai cùng đưa ông già tới bệnh viện, ông già mặc dù được bệnh viện chẩn đoán là tự phát bệnh, không phải lỗi của vương Hồng Kỳ, nhưng khi người nhà ông ta tới, vẫn nhất định đòi Vương Hồng Kỳ đền tiền.

Người nông thôn không nhất định là hiền lành chất phác, con cái ông già cũng không biết cái xe kia là Audi, không biết người lái xe đó thì không tầm thường, bọn họ chỉ suy nghĩ, một người vùng ngoài có tiền, gặp rắc rối thì thể nào cũng bỏ tiền ra cho yên chuyện.

Tính cách Vương Hồng Kỳ không phải như thế, nếu xử lý loại chuyện này cho Tần An, hắn sẽ bình tĩnh làm êm chuyện, nhưng bản thân gặp phải, hắn chẳng phải cố kỵ gì cả.

Liêu Phác vốn trách nhầm Vương Hồng Kỳ mà áy náy, đứng ra lý luận thay hắn, không nghĩ con dâu ông già cực kỳ đanh đá, túm tóc Liêu Phác chửi bới, nói cô lẳng lơ, thấy người có tiền là bám vào. Vương Hồng Kỳ nổi giận, chẳng cần biết nam nữ, tóm cổ cô ta ném ra ngoài cửa bệnh viện, con trai ông già xông giúp vợ vào cũng ăn luôn một cú đấm nằm đo sàn luôn.

Ầm ĩ lên tất nhiên có người đi gọi công an tới, nhưng mấy người công an nhận ra Vương Hồng Kỳ lái chiếc xe còn đắt tiền hơn trưởng đồn nhà mình, bọn họ không dám tùy tiện ra kết luận hay bắt người, gọi điện thoại cho cục trưởng cục công an, cục trưởng kia không nghĩ ra ở huyện Đào Nguyên có ông chủ lớn nào đi xe Audi, chẳng lẽ người của tập đoàn Ái Đạt mới tới? Khi ông ta đích thân tới nơi, nhận ra người đi cùng An Thủy, thiếu điều dựng cả ông già nằm trên giường bệnh lên mà chửi, liên tục xin lỗi Vương Hồng Kỳ, đảm bảo sẽ xử lý công bằng, bảo hộ lợi ích của doanh nhân vùng ngoài rồi tiễn Vương Hồng Kỳ đi.

Đây chẳng phải chuyện lớn, người cùng quê cả, nên con cái ông già chỉ bị gọi lên đồn công an giáo dục một phen.

Vương Hồng Kỳ và Liêu Phác gặp lại nhau như thế, trong mắt Liêu Phác, Vương Hồng Kỳ là người chính trực, không ỷ có tiền mà ngông nghênh, biết bảo vệ nữ nhân, có thể coi là nam nhân tốt.

- Tôi thấy Liêu Phác có ý với chú đấy, chị ấy nói giới thiệu đối tượng cho chú có khi chỉ là cái cớ thôi, có phải thế này không, chị ấy mới đầu nói chuyện đó, sau đó dần lái sang chủ đề khác, cuối cùng là nói chủ để không liên quan thì nhiều hơn.

Tần An ngồi khoanh chân lên ghế phân tích, nếu là người khác không phiền y phải lo, nhưng hơn nửa năm quan sát Vương Hồng Kỳ, cứ tiếp tục thế này có khi cô độc cả đời mất, ba mấy tuổi rồi nên lập gia đình thôi, Liêu Phác tuy ít tuổi hơn hơi nhiều chút, nhưng không sao cả:

Vương Hồng Kỳ không hề có kinh nghiệm gì về mặt này, nên ú ớ nói không rõ ràng, trong quá trình tiếp xúc, thấy Liêu Phác không tệ, nhưng hắn hơn Liêu Phác mười mấy tuổi, đây là chướng ngại tâm lý không dễ vượt qua.

- Chuyện này chú phải chủ động.

Tần An ra sức cổ vũ, kể cả Liêu Phác không có ý đó thì Vương Hồng Kỳ tấn công có sao, đều trai chưa vợ gái chưa chồng, còn Vương Hồng Kỳ thì khỏi nói, nếu không có ý với Liêu Phác, làm sao lại suy nghĩ vấn đề Liêu Phác không có nhiều tiền tiêu vặt, lại còn kiên nhẫn nghe Liêu Phác nói chuyện lâu như thế:

- Đợi thi xong, tôi cho chú nghỉ dài, tới huyện Đào Nguyên xử lý dứt điểm luôn, tránh đêm dài lắm mộng... Xem nào, chú sẽ lấy danh nghĩa là đại biểu Đầu tư Duy An tới đó khảo sát tiềm lực phát triển du lịch của huyện Đào Nguyên, muốn ở đó bao lâu cũng được.

- Vậy không hay.

Vương Hồng Kỳ hơi lúng túng, dù là boss của mình, nhưng nói chuyện tình cảm với đứa bé, làm sao tự nhiên cho được:

- Có gì mà không hay, trai chưa vợ gái chưa chồng thích nhau, có gì không được. Tôi ở Liêu gia vài ngày rất biết, cô gái đó có tấm lòng, lại chăm chỉ, nấu ăn giỏi, chuyện này mà thành là chú chỉ đợi hưởng phúc thôi, cơ hội này không thể bỏ lỡ được.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch