Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 383: Ba người ngủ cùng nhau. (1)

Chương 383: Ba người ngủ cùng nhau. (1)



- Chú ngủ với Tần Thấm nhé, đừng khóc, đừng khóc.

Tần An đau lòng vô cùng, bế Tần Thấm lên dỗ dành, thấy cô bé vẫn nước mắt ngắn dài, vội vàng nói lảng đi:

- Chú kể chuyện cho cháu nghe nhé, chúng ta kể tới đoạn nào rồi nhỉ?

- Kể tới đoạn Sói xám phát minh thuốc biến to biến nhỏ rồi.

Tần Thấm lâu nước mắt, mếu máo nói:

Bị con gái khơi lên tâm sự, Lý Thục Nguyệt ngây ra ngồi nhìn Tần An ngồi khoanh chân trên giường vẻ mặt khoa trương kể chuyện cho Tần Thấm, lòng thoáng qua chút hạnh phúc chua xót. Dù Tần Thấm dễ trông, nhưng một mình nuôi trẻ nhỏ, người ngoài sao cảm nhận hết được, nhất là trẻ con hay thương tâm không lý do, an ủi thế nào cũng muốn tìm cha, nếu hôm nay không có Tần An, kết quả thường là hai mẹ con cùng ôm nhau khóc rồi.

Tần An kể chuyện cho Tần Thấm, chợt nghe thấy có tiếng nước cháy róc rách theo bản năng quay đầu sang nhìn, cửa phòng tắm làm bằng lớp kính mờ, loáng thoáng thấy đường cong mập mờ trong đo, thì ra chị dâu đi tắm, vội vàng di chuyển ánh mắt đi, tập trung tinh thần vào kể chuyện.

Lý Thục Nguyệt tắm xong lau tóc đi ra, mấy sợi tóc ướt dán lên da thịt hồng hào, áo ngủ dây đeo màu trắng ôm lấy bầu ngực hoan mỹ, quần ngủ ngắn khoe ra bắp chân mượt mà, mỗi tất da thịt đều cân đối mà đầy chất cảm, tựa hồ còn hơn cả đi tất lụa.

- Đứa bé này, sao còn chưa ngủ?

Tần Thấm không khóc nữa, nhưng hai mắt càng thêm long lanh, chăm chú nghe Tần An kể truyện.

- Em không biết, nói chung là nó không chịu ngủ.

Tần An ngáp một cái, hai mắt y thì díp lại rồi, hôm nay tuy y là người nhàn nhất, nhưng trong trạng thái thả lỏng đó, con người càng dễ uể oải:

Lý Thúc Nguyệt đành cầm cuốn tạp chí đầu giường lên ngồi đọc, đó là tạp chí phụ nữ mà cô mua trưa nay, trong đó có bài viết về câu chuyện về một nữ nhân ly hôn, mặc dù hoàn cảnh khác nhau, nhưng cùng viết vể vất vả của nữ nhân đơn thân nuôi con, chia sẻ nhiều kinh nghiệm hữu ích, cô bất giác cuốn vào trong đó. Một lúc sau để ý là không có tiếng kể truyện nữa, quay đầu sang nhoẻn miệng cười, hai chú cháu không biết đã ngủ từ bao giờ, Tần An đầu ngoẹo sang bên ngủ, Tần Thấm như con bạch tuộc bám lên người chú mình, nước dãi chảy ra làm ướt cả cổ Tần An.

Tình hình như thế Lý Thục Nguyệt không thể đánh thức Tần An, nếu không thế nào cũng làm Tần Thấm thức dậy, trẻ con mà ngủ giở giấc thức dậy sẽ vô cùng phiền hà, cô có kinh nghiệm rồi.

Cẩn thận rời giường lấy chăn đắp cho hai chú cháu, nằm đè lên một mép chăn, nghiêng người nhìn.

Dáng vẻ khi ngủ của Tần Thấm ngủ rất đáng yêu, con mình mà, nhìn thế nào cũng yêu, Lý Thục Nguyệt lòng ấm áp, Tần An ngủ rồi mà mồm thi thoảng vẫn mấp máy, cứ như là vẫn đang kể chuyện cho Tần Thấm nghe vậy. Ánh đèn nhu hòa chiếu lên khuôn mặt thanh tú mà không thiếu đường nét kiên nghị, khiến khuôn mặt trông chững trạc hơn tuổi thực rất nhiều, lúc này cô mới nhận ra, Tần An càng lớn lên càng giống anh mình, cũng đôi mày rậm, xương gò má rõ nét, môi hơi dầy cảm giác mạnh mẽ, làm cô nhìn một lúc có chút hoảng hốt.

Có lẽ đời này mình không có được sự chiều chuộng yêu thương của chồng nữa, nhưng cô tin Tần An có thể mang tới cho Tần Thấm tình cảm của một người cha.

Tắt đèn đi, Lý Thục Nguyệt hai tay đan trước ngực, ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, khóe miệng mang nụ cười nhẹ bình yên tiến vào giấc ngủ.



Bóng đêm dần dần bị ánh sáng trắng phía đông đuổi đi, buổi sáng tháng sáu, trời vẫn có chút lành lạnh, căn phòng đáng lẽ có chút tươi mát, trải qua một đêm lại tràn ngập hương ấm, nguyên nhân chỉ có thể từ người Lý Thục Nguyệt mà thôi.

Mùi thơm của mỹ nhân không chỉ khiến nam nhân rạo rực, còn khiến nam nhân thấy thoải mái, với Tần An cũng thế, thường ngày vốn dậy sớm, lúc này vẫn ngủ ngon lành, còn về Tần Thấm, trừ nửa đêm dậy đi đái một lần, vẫn ngoan ngoãn cuộn tròn người, miệng cắn khăn buộc cổ, nằm im không vẫy tai.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch