Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 384: Ba người ngủ cùng nhau. (2)

Chương 384: Ba người ngủ cùng nhau. (2)


Khi Lý Thục Nguyệt lờ mờ tỉnh giấc thì lập tức hối hận vô cùng, tối qua đáng lẽ hôm qua phải để Tần An về phòng ngủ mới đúng.

Một cánh tay không phải cường tráng, nhưng vừa vặn có thể vòng qua cổ cô đi xuống, nắm lấy bàn tay cô, mười ngón tay đan vào nhau vô cùng thân mật.

Khiến Lý Thục Nguyệt phải cắn chặt môi, áp chế hơi thở rối loạn không dám tùy tiện nhúc nhích là một cánh tay khác ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, bàn tay đó còn luồn qua áo ngủ, tay áp lên bụng dưới. Đó không phải là vị trí mẫn cảm của nữ nhân, nhưng là ví trí trọng yếu, thường thường là vùng đệm dẫn dắt quan hệ nam nữ, bất kể tiến lên trên hay xuống dưới đều là một loại tiến bộ.

Lý Thục Nguyệt khẩn trương vô cùng, thậm chí không dám gạt mấy sợi tóc xõa ngang qua môi, may mắn chủ nhân của bàn tay đó còn đang ngủ say, không làm bừa, khiến cô thở phào một chút, cẩn thận đẩy tay Tần An tách khỏi da thịt mình, tim đập thình thịch... Tần An, em đừng có thức dậy đấy... Nếu không sau này hai chị em làm sao còn nhìn mặt nhau được nữa.

Tựa hồ không cảm thấy cái chỗ ấm ấm mềm mềm kia nữa, tay Tần An vừa bị đẩy rời ra lại ôm càng thêm chặt, cả cánh tay dưới cổ cô cũng nắm chặt hơn khiến hai người dán sát vào nhau không có khe hở nào.

Nếu sớm biết như vậy, Lý Thục Nguyệt thà vất vả một chút để Tần Thấm dày vò còn hơn.

Ngủ không biết gì nên chẳng sao, giờ thức dậy, mỗi vị trí tên thân thể đều vô cùng mẫn cảm, hơi thở Tần An phả lên da thịt cũng thấy tê tê, như bị dòng điện nhỏ kích thích, bàn tay áp ở bụng dưới giống lò lửa mùa đông, làm người cô nóng bừng bừng.

Lý Thục Nguyệt hé cánh môi hồng ươn ướt, thở ra từng hơi dài, làm sao bây giờ? Không cách nào gỡ tay Tần An mà không làm y thức được, vậy chỉ còn cách đợi Tần An tự thức dậy, còn cô sẽ giả vờ ngủ, chắc chắn Tần An sẽ thông minh lựa chọn lặng lẽ rời đi, vờ không biết gì.

Tần An ở sau lưng không còn là đứa bé khi mình vừa mới vào Tần gia nữa, Lý Thục Nguyệt vẫn còn nhớ, lúc đó Tần An gầy gò nhỏ xíu, cực kỳ quấn chồng cô, nhiều khi còn ngủ lại ở nhà cô nữa, chồng cô đánh bài ở bên ngoài, còn chẳng phải chính cô gọi Tần An đi ngủ. Đôi khi đợi mệt, cô nằm xuống cạnh Tần An, Tần An ngủ không yên ổn, thậm chí còn ôm cô rúc vào ngực, cô cũng không để ý, trẻ con mà... Nhưng bây giờ... Lý Thục Nguyệt không dám nghĩ thêm nữa.

Khi thức dậy rồi còn vờ ngủ, thời gian trôi đi vô cùng chậm chạp, chỉ mấy phút nằm im thôi khiến Lý Thục Nguyệt thấy toàn thân không thoải mái, cựa mình một chút, bờ mông tức thì cảm thấy có thứ cứng cứng chọc vào, cô sững sờ, thiếu chút nữa hét thành tiếng, vội vàng bịt ngay lấy miệng, cô hiểu Tần An không cố ý, nam nhân buổi sáng đều thế.

Thế này còn ra gì nữa, Lý Thục Nguyệt nghĩ ra một cách, đành giả vờ ngủ vô tình đánh thức Tần An thôi.

- Diệp Tử, thỏ con đã lớn chưa?

Tần An hàm hồ nói, sau đó chém miệng mấy cái:

Lý Thục Nguyệt ngớ ra, không hiểu Tần An đang nói mơ cái gì.

Chỉ là tay Tần An không còn yên phận nữa, bắt đầu khẽ xoa xoa bụng cô, Lý Thục Nguyệt vừa thẹn vừa quẫn bách, đây là em chồng mình, sao mình lại có thứ cảm giác này, cô ê chề hổ thẹn, vì bàn tay đang vuốt ve bụng dưới của mình không khiến cô thấy ghét, lúc này đáng lẽ mình phải nhanh chóng đẩy tay Tần An ra chứ?

Lý Thục Nguyệt không muốn cùng Tần An xấu hổ đối diện với nhau, thậm chí không dám nhìn nhau nữa, cô biết Tần An rất tôn kính mình, xảy ra chuyện như vậy, cho dù mình không trách, Tần An cũng sẽ vô cùng đau khổ hối hận.

Mím môi, Lý Thục Nguyệt hạ quyết tâm vờ xoay khuỷu tay huých vào cằm Tần An.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch