Diệp Trúc Lan thấy hai người kia thực quá sức vô lý, cô chưa bao giờ gặp phải người như thế, đa số thời gian cô sống ở trấn Thanh Sơn, tiếp xúc toàn hương dân đơn thuần thân thiện, loại người mở miệng là nói những lời khó nghe này gần như không có:
- Một loại gạo nuôi trăm loại người, có người lương thiện, có người lấy tổn thương người khác làm vui, vô cớ sinh sự, đôi khi là vì ghen tỵ. Ví như nữ nhân kia, ghen tỵ bạn trẻ trung xinh đẹp hơn cô ta, tên béo thì ghen tỵ tình cảm chúng ta, vì hắn phải bỏ tiền ra mua lấy nó.
Tần An nắm chặt tay Diệp Trúc Lan bước lên bậc thềm:
- Người mang lòng ghen ty có khi chẳng biết mình thực sự ghen tỵ cái gì, bạn không cần để bụng những lời nó của họ, không đáng thương tâm.
Diệp Trúc Lan tựa hiểu tựa không, nhưng cô biết Tần An đang an ủi mình, sợ mình để bụng lời tên béo và nữ nhân kia, cười ngọt:
- Ừ, mình nghe bạn.
Hai người về tới nơi thì không thấy Vương Hồng Kỳ đâu, hỏi ra mới biết hắn đột nhiên đi chèo thuyền rồi.
Vương Hồng Kỳ chèo một cái thuyền sắt nhỏ, là loại thuyền mũi nhọn, cực kỳ kiên cố, chuyển động linh hoạt, hai mái chèo như là hai bánh xe nước xoay tròn, thuyền di chuyển rất nhanh.
- Chú Vương là người phương bắc mà chèo thuyền tốt quá.
Diệp Trúc Lan nhìn ra hồ, chẳng mấy chốc đã quên chuyện không vui vừa rồi:
Tần An không ngờ Vương Hồng Kỳ có thú vui chèo thuyền một mình, nếu mà động tác tiêu sái một chút thì rất có phong phạm võ lâm cao thủ, y chưa bao giờ thấy ai chèo thuyền nhanh như vậy, lực tay đó thật kinh người.
- Có người rơi xuống nước, có người rơi xuống nước.
- Mau cứu người.
Ngoài hồ đột nhiên có tiếng la hét, Lý Thục Nguyệt vội vàng giơ ống nhòm lên nhìn, không phải ai khác chính Vương Hồng Kỳ chèo thuyền quá nhanh xô phải một cái thuyền đạp nước, hai người bị ngã xuống nước, một nam một nữ, nam rất béo, đoán chừng không mặc áo cứu hộ chăng nữa cũng khó chìm nổi.
… …
Trời tạnh liền mấy ngày khiến đoàn người Tần An thoải mái vui chơi ở tỉnh thành, đợi khi trở về trấn Thanh Sơn thì mùa mưa bắt đầu.
Mưa xuống một cái, trời tức thì mát mẻ hơn nhiều, bầu trời âm u, không khí đầy hơi nước, làm người ta cảm giác quay lại thời điểm mưa phùn Thanh Minh, đứng ở hành lang ngoài trường thi Nhất Trung huyện, Tần An và Diệp Trúc Lan sắp bước vào kỳ thi kéo dài ba ngày.
Đây là kỳ thi được tổ chức thi thống nhất toàn tỉnh, quy định và quản lý trường thi rất nghiêm khắc.
Tần An và Diệp Trúc Lan chung một khu vực thi, đó là tòa nhà lớp học lại do Nhất Trung huyện tổ chức, phía dưới là sân thể dục, bên kia là là khu phòng học chính, Tôn Tôn, Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên thi ở đó.
Thậm chí hai người còn thi cùng một phòng, chỗ ngồi xếp song song nhau, Diệp Trúc Lan vô cùng cao hứng, sự trùng hợp đó khiến cô gái nhỏ lãng mạn cho rằng tình cảm của mình là duyên phận do trời an bài, nếu không vì sao mình lại ngồi ngay bên cạnh Tần An, còn Tôn Tôn cũng báo danh vào Nhất Trung thành phố lại ngồi thi cách xa tới năm trăm mét?
Tần An không biết Diệp Trúc Lan đang suy nghĩ điều đó, y nhìn lan can sắt rỉ sét, sàn nhà bẩn thỉu đọng nước, những học sinh không đủ tự tin vẫn đang cố gắng tích lũy thêm kiến thức trước khi vào phòng thi, cảnh tưởng mơ hồ sót lại trong ký ức được lấp đầy, thậm chí chỗ ngồi của mình và Diệp Trúc Lan cũng không thay đổi.
Kỳ ức như cái máy chiếu cũ kỹ phim rè rè chiếu hình ảnh lên phông trắng, y và Diệp Trúc Lan vì ra hiệu với nhau đối chiếu đáp án, bị giám khảo viết tên lên bảng, chuyện đó chắc không xảy ra nữa.
Đó là chuyện Tần An ấn tượng nhất trong kỳ thi, về sau may giám thị không so đo, nếu không dễ dàng tìm được bài thi của y rồi loại bỏ, cho dù kỳ thi này quan hệ trọng đại, không phải là lỗi quá nghiêm trọng, giám khảo ít khi coi là gian lận báo lên xử lý.
Chuông kêu reng reng, thí sinh vào phòng chuẩn bị thi tiếng Anh, Diệp Trúc Lan ngồi xuống chỗ của mình, quay sang nói với Tần An: