- Lát nữa mình đặt hai tay lên bàn, ngón tay cong lên để chỉ là đề nào, sau đó giơ một bàn tay lên, một ngón là đáp án A, hai là đáp án B, cứ như thế tới D.
Diệp Trúc Lan len lén nhìn giám khảo đang chuẩn bị trên bục, đưa tay lên minh họa:
- Không cần, bị phát hiện đấy, tiếng Anh của bạn bây giờ rất tốt rồi, chỉ cần chú ý đề viết văn là được, chữ nắn nót một chút, đừng mắc lỗi ngữ pháp. Mình đã tổng kết cho bạn năm mươi câu ngạn ngữ thường dùng khi làm văn, cố gắng sử dụng thích hợp một hai câu là sẽ được thêm điểm thôi.
Diệp Trúc Lan cong môi lên, không ngờ Tần An không chịu đối chiếu đáp án với mình, nếu điểm thi của mình không tốt, nhất định phải trách cậu ấy, đây là chuyện lớn liên quan tới sau này có thể lên cao trung học với nhau hay không cơ mà, lén gian lận chút có thể thông cảm.
Ngày thi đầu tiên buổi sáng một môn, buổi chiều hai môn, ngày thứ hai cũng như thế, ngày thứ ba chỉ thi một môn. Môn thi đầu tiên là tiếng Anh, năm 1996 thi tiếng Anh chưa phải thi nghe nói, Tần An làm toàn bộ bài thi cũng chỉ cần ba mươi phút là cùng, nhưng vì cẩn thận, y còn kiếm tra lại mấy lần, quay sang thấy Diệp Trúc Lan vẫn chăm chú làm bài, không muốn làm cô phân tâm, Tần An ngồi đó không nộp bài trước.
Diệp Trúc Lan rất bén phát hiện ra Tần An nhìn mình, thi thoảng quay đầu sang, lúc thì chớp mắt, lúc thì nhăn mũi, khi lại mím môi cười. Nhìn bộ dạng thoải mái đó của Diệp Trúc Lan, xem chừng làm bài không tệ, nhưng chính vì thế mà y không yên tâm được, làm gì có ai khi làm bài còn phân tâm như thế, sai thì làm sao, sớm biết thế này mình sớm nộp bài ra ngoài rồi.
Nhân lúc Diệp Trúc Lan lại quay sang, Tần An chỉ chỉ bài thi của mình, lại chỉ lên bục giảng, ý bảo sắp nộp bài rồi, nên tập trung làm bài, không ngờ đúng lúc này một giám thị đi tới trước bàn của y, không nói không rằng cúi xuống, kiểm tra tên tuổi và SBD.
Giám thị đó tên Tương Quốc Khách, vẫn còn khá trẻ đẩy kính lên:
- Tôi chú ý em rất lâu rồi, em không làm bài mà liên tục quay đầu sang bên kia, có phải em định chép bài cô bé kia phải không?
- Dạ không ạ.
Tần An sững sờ, không ngờ hai bọn họ không đối chiếu kết quả mà chuyện vẫn xảy ra theo chiều hướng này, vội vàng lắc đầu ngay:
- Em nghĩ tôi mù sao, em liên tục nhìn sang đó, không phải để đợi chép bài thì làm gì?
Lời Tương Quốc Khách khiến nhiều thi sinh quay đầu sang nhìn, có điều đang lúc làm bài thi căng thẳng, không rảnh xem náo nhiệt, đa phần liếc mắt cảm thán cho kẻ xui xẻo rồi tiếp tục làm bài.
Tần An đưa bài thi của mình ra:
- Em làm xong bài rồi, còn chép làm gì nữa?
- Làm xong rồi? Ngay cả thẻ đáp đề em còn chưa đánh dấu, còn chẳng phải làm qua loa, đợi người ta làm xong rồi sao chép hay sao? Tôi trông thi rất nhiều rồi, gặp chuyện tương tự không ít.
Tương Quốc Khánh nhìn bài thi của học sinh bàn dưới:
- Các bạn khác còn chưa làm xong một nửa mà em đã làm xong rồi sao?
Tần An cứng họng, bình thường không làm xong đã điền thẻ đáp để, nếu không đợi kiểm tra bài thi, thấy sai lầm lại phải tẩy đi điền lại, rất phiền, còn khiến thẻ đáp đề không đẹp.
- Thưa thầy, bạn ấy rất giỏi tiếng Anh, cho nên làm rất nhanh.
Diệp Trúc Lan lên tiếng giải cứu:
Không ngờ tình hình lại càng tệ, Tương Quốc Khánh nhìn sang Diệp Trúc Lan, giọng lạnh lùng:
- Hai em quen nhau à? Chẳng trách thông đồng gian lận.
- Thưa thầy, chẳng lẽ quen nhau là gian lận ạ?
Tần An đau đầu vội ra hiệu cho Diệp Trúc Lan đừng nói gì cả, cứ thế này không chừng kỳ thi này của mình hỏng mất:
- Tất nhiên là chỉ quen nhau thì không tính, nhưng còn ngồi sát nhau, trong quá trình làm bài liên tục ra hiệu, không gian lận thì các em làm gì?
Tương Quốc Khánh đi sang bàn Diệp Trúc Lan kiểm tra tên tuổi, SBD của cô, hiển nhiên là định bắt lỗi của hai, mặt Diệp Trúc Lan tức thì cắt không ra máu.