Diệp Trúc Lan sắp khóc tới nơi rồi, chỉ sợ bị giám thị thu mất bài thi thì coi như hết, khoanh tay giữ chặt bài thi, mím môi lắc đầu liên hồi, ánh mắt nhìn Tần An cầu cứu đầy sợ hãi.
Tần An đứng lên nói lớn:
- Thưa thầy, bọn em không gian lận, mong thầy xem lại.
Lần này cả phòng thi dừng bút nhìn về phía họ, bầu không khí rất áp ức, một giám khảo khác rời bục giảng đi tới đẩy Tương Quốc Khánh một cái, nói nhỏ:
- Đợi thi xong hẵng nói, đừng để ảnh hưởng tới thí sinh khác, các em làm bài đi, không có chuyện gì hết.
Tần An xem bảng tên giám thị đó, không hiểu vì cớ gì mà Tương Quốc Khánh quá cố chấp, y không cách nào giải thích được, vội chuyển sang vị giám thị lớn tuổi này:
- Thầy Tiền, em không gian lận, em có cách chứng minh, nếu không thầy cứ thu bài của em đi.
- Chuyện này không cần em nhắc.
Tương Quốc Khánh sắc mặt càng thêm khó coi, lập tức thu bài thi của Tần An:
- Tiểu Tương, làm thế không được, chưa xác định có gian lận hay không, không thể thu bài thi của học sinh như thế.
Tiền Ấn ra hiệu cho Tần An ngồi xuống, nhỏ giọng nhắc nhở Tương Quốc Khánh:
- Em ấy nói làm bài xong rồi, coi như nộp bài trước là được.
Tương Quốc Khánh nhìn Tần An đầy khó chịu, cảm thấy thằng nhóc này đang thách thức quyền uy của mình, phải làm tới cùng:
- Không thể như thế, em ấy tuy đã làm bài xong, nhưng không nói muốn nộp bài, cậu thu bài thi của em ấy thì có chịu trách nhiệm với thành tích của em ấy được không?
Tiền Ấn nghiêm túc hơn, đây là hành vi vô trách nhiệm với thí sinh:
- Tôi đã xem rõ quy tắc giám kháo, nếu giám khảo nhận định học sinh gian lận, có thể thu bài học sinh, học sinh có thái độ ác liệt thế này, không cần cho cơ hội.
Tương Quốc Khanh không lùi bước mà càng thêm cố chấp nhận định của mình, cầm bài thi của Tần An đi ra cửa:
Về nguyên tắc thì Tương Quốc Khánh không hề sai, Tiền Ấn không có cách nào, ông là giáo viên có tuổi, làm việc thận trọng hơn, quay đầu nhìn Tần An:
- Em đã làm xong bài chưa?
- Em làm xong bài rồi, chỉ chưa điền thẻ đáp đề thôi.
Tần An biết lúc này không thể nôn nóng, cần có thái độ thành khẩn nhất:
- Em đợi một chút, đừng quá lo lắng, nhận định một học sinh có gian lận không phải riêng một giám thị có thể phán định được, cả em nữa, cứ bình tâm mà làm bài.
Tiền Ấn quay sang dặn dò cả Diệp Trúc Lan khẽ vỗ vỗ đầu cô an ủi, nếu Tần An đã thực sự làm bài thi xong, có thể chứng minh mình không hề gian lận, Tương Quốc Khánh mang bài thi đi ở trong một kỳ thi quan trọng thế này, phụ huynh học sinh nhất định sẽ không chịu bỏ qua, một khi họ tới trường thi làm ầm lên sẽ thành chuyện lớn, trước đây ông ta đã gặp chuyện tương tự rồi:
Tiền Ân ra ngoài hành lang gặp giám thị tuần tra, nhờ giúp mình trông lớp, mới đi được vài bước tới cửa cầu thang thì thấy Tương Quốc Khánh đang nói chuyện với tổ trưởng giám khảo.
Người này chính là Mạc Văn Địch, vì biểu thị sự coi trọng với kỳ thi lên cao trung, mỗi năm giáo ủy huyện đều phái các phó chủ nhiệm tới các trường thi làm tổ trưởng tuần tra, phụ trách xử lý các sự kiện đột phát nghiêm trọng.
- Chủ nhiệm Mạc, vừa rồi tôi phát hiện một học sinh không tập trung làm bài mà cứ nhìn học sinh khác, thì ra cậu ta có quen biết với học sinh ngồi kề bên đó, tôi hoài nghi hai em này thông đồng gian lận với nhau.
Tương Quốc Khách giơ bài thi trong tay lên:
- Ở phòng thi 311.
- À, vậy cậu xem mà làm, nếu tình tiết không phải quá nghiêm trọng thì cảnh cáo là được, còn vi phạm lần nữa thì coi là gian lận.
Mạc Văn Địch lúc nào cũng có bộ dạng tươi cười hiền lành, tuy bằng vào hành vi như lời kể của Tương Quốc Khánh mà đã thu bài của học sinh là không thỏa đáng, nhưng ông ta không nói gì cả, con người ông ta là thế không phải chuyện liên quan tới mình thì không tùy tiện đi đắc tội với bất kỳ ai:
- Quan trọng là thái độ của học sinh này vô cùng ác liệt, nếu thừa nhận sai làm đã đành, nhưng còn cứng đầu cãi mình làm xong bài rồi, thời gian thi chưa bao lâu đã ngồi ngó ngang ngó dọc hơn nửa thời gian rồi.