Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 396: Là bảo bối của mình. (2)

Chương 396: Là bảo bối của mình. (2)


- Đưa tôi xem nào, học sinh mà chống đối lại giáo viên là phải nghiêm túc xử lý.

Mạc Văn Địch cầm bài thi lên, liếc mắt qua cái tên, thoáng giật mình:

- Em học sinh đó tên là Tần An sao?

- Vâng, chính là em học sinh đó.

Mặc dù người cùng tên rất nhiều, nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, Mạc Văn Địch cẩn thận đi nhanh tới cửa phòng thì nhìn vào, đúng là Tần An rồi, dậm chân mắng một tiếng:

- Càn quấy.

- Vâng, thái độ em đó rất càn quấy, cần phải xử lý làm gương giữ nghiêm trường thi.

Tương Quốc Khánh vui mừng gật đầu, chỉ đợi vào lớp đuổi thằng nhãi khó ưa đó ra ngoài:

Tiền Ấn thở dài, xem ra đứa học sinh đó đành nhận xui xẻo vậy, ngay cả chủ nhiệm Mạc cũng nhận định thế rồi còn nói đỡ làm sao được.

- Tôi đang nói cậu đấy, gian lận thi cử đâu phải tùy tiện nhận định như thế được.

Mạc Văn Địch thở phào, nếu hôm nay không phải ông ta ở đây nhận ra Tần An thì chuyện này rầy ra to, lúc này không phải là ông ta bênh vực Tần An mà là đang giúp Tương Quốc Khánh mới đúng, thằng nhóc đó đâu có vừa, đưa bài thi cho một thành viên giám thị khác:

- Thầy Lưu, xem bài thi này, có phải học sinh đó làm xong rồi không?

Thầy Lưu là giáo viên tiếng Anh, chỉ xem lướt qua vài đề trắc nghiệm bên trên rồi xem tới đề viết văn cuối cùng:

- Tôi chỉ xem mấy đề nhưng đáp án rất chính xác, còn về bài làm văn ngữ pháp tiêu chuẩn, chữ viết đẹp đẽ, cách hành văn rất tốt, ngay cả học sinh cao trung cũng khó có thể làm văn tiếng Anh thế này.

Tương Quốc Khánh ấp úng đổi giọng ngay:

- Khi đó thái độ của em học sinh đó không nghiêm túc, trong lớp cười hì hì, còn nhìn nữ sinh bên cạnh, rất có thể muốn cho nữ sinh kia chép bài.

- Tiểu Tương, vừa rồi cậu nói Tần An chép bài người ta, giờ lại nói là em ấy cho nữ sinh khác chép bài, tức là cậu căn không có bằng chứng cứ thể nào cả, tùy tiện võ đoán bằng vào cảm tính đánh giá học sinh như thế, cậu có thể chịu trách nhiệm với cuộc đời em ấy được không? Tôi thấy cậu mệt rồi, về nhà nghỉ ngơi đi, tôi an bài người khác thay cậu.

Mạc Văn Địch xem bảng giám thị dán ngoài phòng thi, Tương Quốc Khánh còn làm giám thị phòng này một môn nữa, nếu tiếp tục xung đột với Tần An không hay.

Ngữ khí của Mạc Văn Địch nghiêm khắc, Tương Quốc Khánh không dám nói thêm điều gì, Mạc Văn Địch giao bài thi cho Tiền Ân trả lại cho Tần An, chỉ định một giáo viên khác thay thế Tương Quốc Khánh rồi tiếp tục đi tuần tra.

Tiền Ấn quay về phòng trả lại bài thi cho Tần An, Diệp Trúc Lan không dám nhìn Tần An thêm một cái nào nữa, ngoan ngoãn làm bài, kiểm tra lại kỹ càng, đợi tiếng chuông nộp bài vang lên mới đặt bút xuống, cùng Tần An một trước một sau rời lớp.

- Tần An, xin lỗi.

Diệp Trúc Lan áy náy nói:

- Không sao, không phải lỗi của bạn, là giám thị kia có vấn đề, cho dù mình thực sự chép bài của bạn đi chăng nữa, nếu không có chứng cứ xác thực như truyền giấy cho nhau thì chỉ nhắc nhở nhở là cùng, có khi hôm nay gặp chuyện không vui nên trút giận lên học sinh rồi.

Tần An khá bực mình, chỉ lo Diệp Trúc Lan vì thế mà ảnh hưởng tới phát huy:

- Làm bài tốt chứ?

Diệp Trúc Lan gật đầu, lòng còn chưa hết sợ, nếu Tần An bị nhận định là gian lận, đình chỉ thi, sẽ phải học lại, hậu quả vô cùng nghiêm trọng, đều tại cô cả:

- Tần An, sao bạn tốt với mình thế?

- Vì bạn là bảo bối của mình mà, mình thương còn không kịp.

Rất sởn gai ốc, Diệp Trúc Lan lại thích nghe, má đỏ hồng vì thẹn, lòng mềm nhũn như muốn tan chảy.





[QUOTE="hunghiep, post: 1123097, member: 31548"]

trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch