Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 397: Kết thúc ngày thi đầu tiên. (1)

Chương 397: Kết thúc ngày thi đầu tiên. (1)



Ba người đã giao hẹn trước là làm bài xong sẽ gặp nhau ở cổng trường, Diệp Trúc Lan thu lại tâm tình, nhưng ánh mắt lộ ra ôn nhu của thiếu nữ đang yêu, nghịch ngợm đi sau lưng Tần An, tung tăng dẫm lên bóng của y.

Tôn Tôn đã đứng đợi bọn họ ở cổng trước, đội cái mũ che nắng rộng vành màu ngà, không để tóc đuôi ngựa làm cô trông thành thục hơn nhiều, chỉ vài tháng nữa là cô gái bước sáng tuổi mười sáu ấy khiến nam sinh đi qua đều dừng bước lại nhìn, tim như lạc mất vài nhịp.

- Diệp Tử, làm bài thi thế nào?

Thấy hai người bạn đi tới, Tôn Tôn vui vẻ giơ tay vẫy:

- Mình thấy cũng được, có vài câu không chắc vừa so sánh với Tần An, kết quả chắc không tệ, chỉ xem điểm làm văn ra sao nữa thôi.

Diệp Trúc Lan chạy ngay tới ôm lấy Tôn Tôn, đặt cằm lên vai Tôn Tôn kể lể, tạm thời cũng không kể chuyện mình suýt làm Tần An bị bắt:

- Mệt chết đi được, vậy mà mới một môn.

Ba người tìm gốc cây lớn, đứng dưới bóng râm đối chiếu đáp án với nhau, Tôn Tôn rất hài lòng:

- Chúng ta đều có khả năng được 98 điểm, Diệp Tử, bạn tiến bộ rất nhiều, cố lên.

- Ừ.

Diệp Trúc Lan gật mạnh đầu:

Đối với các học sinh ưu tú mà nói, các môn lịch sử, chính trị, hóa học, vật lý đều có thể đạt điểm tuyệt đối, kém một chút cũng bình quân đạt 98 điểm, số học và tiếng Anh đều phải trên 95, ngữ văn muốn đạt được trên 90 điểm đều không phải là dễ dàng.

Thế nên muốn thi vào được Nhất Trung thành phố, tuyệt đối không thể để mất điểm ở những môn có khả năng đạt điểm tuyệt đối, ba bọn họ có thể đạt 98 điểm tiếng Anh là khởi đầu tốt.

Môn thi buổi sáng kết thúc vào lúc 10 giờ 30, bây giờ chưa tới 11 giờ, buổi chiều thi vào lúc 2 giờ, học sinh có đủ thời gian ăn trưa và nghỉ ngơi. Ba người đi về nhà khách mà trường học thuê, khắp nơi là học sinh túm năm tụm ba trao đổi đáp án, thấy Tần An và Tôn Tôn đến là ùa tới hỏi bọn họ đáp án những đề khó, Tần An có chuẩn bị trước, đáp án y viết vào giấy nháp rồi, giao ra hết trách nhiệm.

Cách giờ ăn cơm còn một thời gian nữa, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn cùng đám con gái tụ một chỗ tíu ít nói chuyện rồi, ai nấy tinh lực rất dư dả, ngay cả Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo báo danh vào lớp thí điểm Nhị Trung, thi chỉ gọi là cho có cũng gia nhập đám đông nhiệt đình thảo luận, Tần An không chịu nổi những chỗ ồn ào, về phòng nghỉ trước dọc đường thấy Liêu Du ở trong phòng nghỉ của giáo viên.

Liêu Du đang đứng cúi mình sau bàn sắp xếp giấy tờ gì đó, lộ ra mép áp lót bên trong áo sơ mi lụa màu tím nhạt, bầu ngực trắng nõn nà ẩn hiện trêu ghẹo lý trí người ta, mãi tóc dài từ vai buông xuống, như từng cuộn sóng liên tiếp vỗ bờ, nhưng khiến người ta chú ý nhất là ánh mắt động lòng người, khiến người ta dễ liên tưởng tới nữ tử đáng thương ngâm oán khúc thời cổ.

Học sinh lên huyện dự thi ba ngày, tất nhiên không thể thiếu giáo viên chủ nhiệm các lớp đi theo phụ trách, đây là nhiệm vụ cuối cùng của Liêu Du.

Từ cái lần ở huyện Đào Nguyên về tới giờ, hai người chỉ gặp nhau một lần duy nhất ở quán trà của Tề Mi, lâu lắm rồi không được nhìn ngắm phong tình của Liêu Du, Tần An rất nhớ, đi vào hỏi:

- Cô Liêu, buổi sáng trường mình có gặp vấn đề gì không? Em suýt bị người ta thu bài vì gian lận.

Liêu Du đứng thẳng lên, mệt mỏi vén tóc:

- Có mỗi Hạ Ngư vì căng thẳng quên viết tên vào thẻ đáp án, may là các em khác đều ghi tên đầy đủ cho nên cuối cùng kiểm tra lại bài thi đã tìm được bài của em ấy, em không sao chứ, sao lại suýt bị bắt?

- Không sao, chỉ là hiểu lầm thôi.

Tần An lắc đầu kể qua chuyện mình gặp phải:

- Thái độ của em cũng có vấn đề đó, chú ý điều chỉnh cách nói chuyện, giám thị trẻ coi thi lần đầu nhạy cảm lắm, lại nguyên tắc.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch