Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 407: Trái ôm phải ấp không dễ. (1)

Chương 407: Trái ôm phải ấp không dễ. (1)



- Đợi lát nữa về phòng, mình giáo huấn bạn sau.

Tôn Tôn hừ một tiếng, tối nay bị Diệp Trúc Lan ngốc nghếch phản bội, nha đầu này chẳng hiểu gì cả, không dạy bảo không được, trong mắt cô, Tần An là đồ lăng nhăng, cùng Diệp Trúc Lan là một đôi rồi, vậy mà còn có ý đồ với mình, tán tỉnh mình, không biết bao nhiêu lần làm mình cảm động, để bây giờ trái tim mình cũng không bình thường nữa, tất cả là lỗi của Tần An, hậu quả do y gây ra thì y phải xử lý:

- Tần An, Tôn Tôn toàn bắt nạt mình, mình không đánh lại, cậu giúp mình với.

Diệp Trúc Lan chạy sang ôm tay Tần An:

- Mình bắt nạt bạn, vừa rồi là ai phản bội? Rõ ràng là mình gọi bạn tới đánh Tần An, bạn lại xông vào đánh mình, mình mới bị bạn ức hiếp.

Tôn Tôn kéo Diệp Trúc Lan lại:

- Mình không nỡ đánh Tần An.

Diệp Trúc Lan đỏ mặt:

- Nói dối, trước kia là ai suốt ngày cầm chổi đuổi đánh Tần An?

- Đó là trước kia... Vả lại bọn mình chỉ đùa thôi, mình đánh Tần An, Tần An đánh lại, cậu ấy không thiệt.

Hai cô gãi cãi nhau, Tần An không dám hé răng nửa lời, y còn chưa hết chấn động vì nụ hôn lúc nãy của Tôn Tôn.

- Hai em, mau về phòng đi, mai phải thi rồi, còn ở phòng Tần An cãi vã nhau còn ra gì? Bạn học khác đều đã về phòng rồi đấy, điểm danh chỉ thiếu hai em thôi đấy, cô giáo Dương đang chạy khắp nơi tìm kia kìa.

Hai cô gái đang cãi nhau, không ngờ có tiếng quát đằng sau, giật mình quay đầu thấy Liêu Du đứng ở cửa, vội vàng xuống giường đi dép vào chạy ra ngoài. Diệp Trúc Lan còn đỡ, dù sao cô biết Liêu Du không phản đối chuyện bọn họ, Tôn Tôn thì quẫn bách tới mức luống cuống chân tay, dép chẳng kịp đi, cứ thế cầm dép chạy qua bên cạnh Liêu Du, tuy Liêu Du không phải giáo viên chủ nhiệm lớp mình, nhưng xưa nay trong trường cô luôn là nữ sinh ngoan ngoãn gương mẫu, giờ ở phòng nam sinh chơi tới quá giờ ngủ để giáo viên đi tìm, thật quá hoang đường.

- Cả Tôn Tôn nữa sao?

Hai cô bé chạy đi rồi, Liêu Du nhìn theo với vẻ không dám tin, mặc dù biết Tôn Tôn và Tần An cũng rất thân thiết, nhưng nửa đêm chạy tới phòng nam sinh, dù có Diệp Trúc Lan chăng nữa cũng quá bất thường:

- May mà cô tới kịp lúc, hai bọn họ đùa nghịch không chịu thôi, em bị kẹp ở giữa rất khó, cô biết mấy cô bé mà hứng lên thì không nói nổi.

Tần An làm ra vẻ không hiểu ý từ trong lời Liêu Du, thở phào:

- Nếu không chẳng biết bao giờ em mới được đi ngủ.

- Trái ôm phải ấp cũng không phải dễ hưởng thụ vậy đâu.

Liêu Du vẫn đứng ở cửa phòng, cười tủm tỉm đầy ẩn ý:

- Cô giáo Liêu đã thấy mấy em học sinh kia chưa?

Dương Họa đi tới hỏi:

- À, mấy em đó tắm muộn, các bạn không để ý nên không biết.

Liêu Du tất nhiên không nói hai cô bé kia tới phòng Tần An, không biết qua cái mồm Dương Họa thành chuyện gì:

Dương Họa gật đầu, cô ta xưa nay không ưa gì Liêu Du, bây giờ nghe thấy tin có vẻ Liêu Du sắp điều tới Nhị Trung, lòng càng khinh bỉ, nữ nhân này quá nửa dựa vào lẳng lơ của mình mới chạy được đường giáo ủy hiện kiếm vị trí tốt, nếu không đang yên lành sao lại ly hôn?

Chẳng trách vì sao mình phê bình Tần An, Liêu Du luôn đứng ra bảo vệ, chẳng qua là muốn thông qua Tần An lấy lòng Tần Hoài thôi, thì ra nữ nhân này đã tính đường vào Nhị Trung lâu rồi.

Dương Họa nhìn thấy Tần An trong phòng, lại nhìn Liêu Du, ngọt nhạt:

- Cô Liêu thật biết tính xa, bây giờ toại nguyện rồi, thật đáng mừng.

- Tôi nghe nói Nhị Trung huyện tới học kỳ mới mở rộng tuyển sinh quy mô lớn, cũng tuyển thêm giáo viên, cô Dương nếu có ý có thể thử xem.

Liêu Du không so đo với Dương Họa, dù sao học kỳ sau bất kể tới Nhất Trung hay Nhị Trung thì cũng không cùng văn phòng với Dương Họa, nghe cô ta nói những lời khó nghe chị chó mắng gà nữa:

- Cô có ý gì đấy?

Dương Họa mặt lạnh ngay xuống:

Liêu Du không hiểu, mình có nói gì quá đáng đâu mà Dương Họa phản ứng gay gắt như vậy.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch