Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 408: Trái ôm phải ấp không dễ. (2)

Chương 408: Trái ôm phải ấp không dễ. (2)


- Vào Nhị Trung thì có gì ghê gớm, còn chẳng phải dựa vào dựa vào nhờ vả tính toán đủ đường mới vào được sao, tôi không thèm.

Dương Họa hếch mũi lên với vẻ khinh bỉ, kỳ thực cô ta cũng nhờ chú mình ở giáo ủy nghe ngóng chuyện tuyển sinh ở Nhị Trung, phải có bằng chính quy, hoặc là có kinh nghiệm giảng dạy nhất định, Dương Họa đều không có hai thứ này, Liêu Du bảo mình đi ứng tuyển không phải cố tình mỉa mai hay sao? Nói xong quay ngoắt đầu bỏ đi.

Cuộc sống là thế, có những mâu thuẫn chẳng thể giải quyết, có những người dù cố cách gì cũng không thân nổi, Liêu Du chẳng buồn cố, vẫy tay với Tần An rồi đi.

Không ngờ chỉ một buổi tối mà lắm chuyện như vậy, đợi Liêu Du cũng đi rồi, Tần An cũng không đọc báo nữa, khóa ngay cửa lại tắt đèn chui vào chăn, rốt cuộc cũng được yên, chỉ là trong đầu thi thoảng lại hiện lên khuôn mặt tựa cười tựa không của Tôn Tôn, khiến đêm hôm đó y chẳng ngủ ngon.

Ngày hôm sau thi hóa học ngữ văn và lịch sử, hóa học thì không thành vấn đề, lịch sử thì luôn xuất hiện những đề kiểu như " A: 1889, B: 1896, C: 1869, D: 1898", làm người ta nhìn thôi đã hoa cả mắt rồi, không cẩn thận một chút là chọn sai ngay. Đối với con số khô khan máy móc này, Tần An không được mẫn cảm như Diệp Trúc Lan, ít nhất y chưa bao giờ thấy Diệp Trúc Lan nhớ nhầm con số, hoặc không nhớ, nhớ rồi là không bao giờ quên, chứ không như Tần An hiện tại rõ ràng đã học rồi lại phân vân giữa 1889 với 1869, thấy nó cứ na ná nhau.

Môn ngữ văn làm lâu nhất, để cho cẩn thận, Tần An không để mình viết ra những quan điểm quá khác người đi trước thời đại, làm văn là sở trường của Tần An, thế nhưng phải tự giới hạn bản thân viết ra với tư duy học sinh sơ trung và nhận thức của những năm 90 lại thành ra vô cùng vất vả, được cái tối hôm đó rất bình an, không bị ai quấy rầy.

Reng reng reng.

- Các em đặt bút xuống, không viết nữa, nếu không tôi sẽ đánh dấu bài.

Giám thị rời bục giảng tuyên bố:

Vậy là kỳ thi kéo dài ba ngày cuối cùng đã kết thúc, đám đông ùa ra khỏi lớp, có than ngắn thở dài, có hưng phấn hò hét, từng khuôn mặt đặc tả rõ ràng hỉ nộ ái ố của cuộc đời.

Ngày thứ ba chỉ còn mỗi môn số học, thành tích Diệp Trúc Lan ở môn này không ổn định, lúc lên lúc xuống, song giờ đã trở thành môn thế mạnh của cô, lần đầu tiên nộp bài trước, ra ngoài cổng cùng Tần An đợi Tôn Tôn.

- Cuối cùng cũng thi xong, thế nào?

Tôn Tôn vẫn bình thản như mọi ngày, chẳng hề giống vừa thi xong môn cuối cùng của kỳ thi đánh dấu kết thúc thời kỳ sơ trung, rất không ăn nhập với bầu không khí đầy cảm xúc xung quanh mình, nhìn thấy Diệp Trúc Lan đã đứng đợi mình ở cổng đang rối rít vẫy tay, chắc chắn làm bài tốt, bước chân chẳng nhanh hơn, thong thả tới gần mỉm cười hỏi:

- Bọn mình nộp bài trước thế là có không ít người lắc đầu thở dài.

Diệp Trúc Lan phấn chấn khoe, dù sao theo lời dặn trước khi thi của giáo viên và cha mẹ, đây là kỳ thi trọng đại, cho dù ngủ trong lớp cũng không thể nộp bài trước, nói không chừng nhớ ra sai lầm gì đó, học sinh nào nộp bài sớm tất nhiên bị người ta cho rằng không làm bài được đầu hàng rồi:

- Có bài nào chưa chắc chắn đưa đây mình kiểm tra cho.

Tần An xòe tay ra:

- Sao bạn chịu nổi người như thế này chứ?

Tôn Tôn lườm Tần An một cái đưa cho y tờ giấy rồi khoác tay Diệp Trúc Lan đi về nhà nghỉ, dù quen với tính cách của Tần An, đôi khi không khỏi tức giận, vẻ mặt hết sức tự nhiên bình đạm cứ như đang trần thuật sự thực hiển nhiên:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch