- Không tệ, có chút vấn đề nhỏ, bạn khả năng bị trừ hai điểm, ở đây có thể phát sinh vấn đề nhưng tùy cách nhìn giáo viên.
Tần An vừa xem vừa đi theo sau hai cô gái chấm bài cho Tôn Tôn:
Diệp Trúc Lan ghé đầu nhìn, may mà mình không sai câu đó.
Tôn Tôn lạnh nhạt đáp:
- Mười phút cuối cùng mình kiểm tra lại lần cuối sửa chỗ đó rồi.
- May quá, may quá.
Diệp Trúc Lan vỗ ngực thở phào, với học sinh ưu tú tấn công vào trường học yêu cầu thành tích cao nhất, hai điểm thôi cũng là chênh lệch lớn, kém hai điểm có khi là thua tới mấy chục hạng rồi:
- Tự tin của bạn bành trướng không ít nhỉ, Diệp Tử, bạn lo cho mình đi, cẩn thận nộp bài trước, kết quả là phải tham gia thi lại, lúc đó thì hết nghỉ hè nhé.
Tôn Tôn thấy Diệp Trúc Lan lo cho mình vừa buồn cười vừa bực mình, từ trước tới giờ trong ba người, Diệp Trúc Lan mới là người cần lo lắng thành tích, kết quả hai người bọn họ ôn luyện cho suốt một tháng trời, bây giờ thành ra quay sang lo cho cô:
- Mình sẽ đỗ thẳng, cảm giác tốt chưa từng có.
Diệp Trúc Lan giơ cao tay, ánh nắng chiếu qua ngón tay nhỏ trắng mịn, thoáng như biến thành trong suốt:
- Vậy thì sau khi đỗ vào Nhất Trung, chúng ta ở KTX hay là ở bên ngoài? Hai bạn nghĩ tới chưa?
Tâm tư Tần An thì đã không ở đỗ hay không nữa, bắt đầu suy nghĩ xa hơn:
- Mình muốn ở ngoài.
Diệp Trúc Lan nhăn mặt:
- Mình xem KTX ở Nhị Trung rồi, mình không sống nổi đâu.
- Học sinh vùng ngoài như chúng ta thì nhà trường sẽ không có ngoại trú, vì trong mắt nhà trường, chúng ta lạ nước lạ cái, lại không có phụ huynh chiếu cố, xảy ra chuyện gì là trách nhiệm của trường học.
Tôn Tôn trước đó đã tìm hiểu vấn đề này rồi, về nguyên tắc các trường học chỉ cho học sinh bản địa ngoại trú:
- Hơn nữa mình không nghĩ mẹ bạn cho bạn ở ngoài đâu.
- Đúng thế đó, mẹ mình nói muốn để mình bắt đầu rèn luyện năng lực sinh hoạt độc lập từ cao trung, nếu không lên đại học mình sẽ không thích ứng được.
Diệp Trúc Lan hết sức đáng thương kéo tay áo Tần An cầu cứu, từ nhỏ tới giờ cô chưa từng phải đụng tay vào bất kỳ việc gì, nghĩ tới sau này cái gì cũng phải tự làm đã thấy sợ:
Tôn Tôn sớm rèn luyện năng lực sinh hoạt độc lập từ nhỏ, ngoại trú hay nội trú đều không thành vấn đề, xỉa tay vào trán Diệp Trúc Lan:
- Đừng ngốc, bạn là con gái, một nữ sinh cao trung ở ngoài thuê phòng sống cùng con trai, chuyện này mà truyền ra ngoài sẽ không hay, riêng học sinh trong trường đồn đại cũng đủ bạn không ngẩng đầu lên được rồi, chưa nói nhà trường thế nào cũng xử lý.
Diệp Trúc Lan như quả bóng xì hơi, cuộc sống cao trung trong mắt cô tức thì chẳng còn gì đáng mong đợi nữa, chẳng bằng học sơ trung mãi.
- Phải rồi, mình nhớ mẹ bạn có nói nếu bạn đỗ vào Nhất Trung thành phố thì cũng nghĩ cách điều lên thành phố Lâu Tinh dạy học mà. Tới khi đó bạn và Tôn Tôn có thể thuê nhà ở cùng nhau, còn mình thuê nhà bên cạnh làm hàng xóm, không thành vấn đề.
Tần An nhớ là Khuông Vịnh Mai có nói thế, nhưng gần đây không nhắc tới nữa:
- Mẹ mình muốn mình tự rèn luyện hai năm đầu, tới năm thứ ba mới chuyển tới, mẹ mình không thương mình nữa.
Diệp Trúc Lan bất bình nói, bắt đầu giận dỗi rồi.
- Cha mẹ mình cũng nói đợi mình đỗ Nhất Trung sẽ chuyển lên Lâu Tinh sống, cha mình từng đưa mình đi xem nhà rồi, bên cạnh có trường học cao trung, chỉ là lúc đó mình không để ý là trường nào.
Tôn Tôn rất thích căn nhà trong ngõ cổ ở trấn Thanh Sơn, cô không muốn chuyển lên thành phố sống, nhưng cuộc sống rốt rồi cũng sẽ một ngày cô phải rời nhà, vì thế đã chuẩn bị tâm lý từ trước:
Rốt cuộc là nội trú hay ngoại trú, thuê chung nhà hay làm hàng xóm đều không phải là chuyện mà ba đứa trẻ có quyền tự quyết, vấn đề liên quan tới sinh hoạt thường nhật, an toàn và học tập của con cái, các bậc phụ huynh đều vô cùng cố chấp.