Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 410: Nội trú hay ngoại trú? (2)

Chương 410: Nội trú hay ngoại trú? (2)


Ngay cả Tần An, nếu cha mẹ phản đối, y cũng sẽ phải vắn hết óc nghĩ cách đối phó, ở loại chuyện này y chẳng tự tin mười phần thuyết phục được cha mẹ. Cha mẹ tin tưởng con cái như cha mẹ Tần An, Tôn Tôn hay dù muốn con mình rèn luyện sự độc lập như Khuông Vịnh Mai thì cũng không ngăn được cha mẹ giang rộng cánh che chở con mình.

Kết quả là trên đường về nhà nghỉ, tâm trạng cả ba bị Diệp Trúc Lan kéo chùng xuống ngang nhau, đều thấy phải về nhà hỏi ý kiến cha mẹ trước, sau đó mới gặp nhau thống nhất ý kiến vượt qua nghịch cảnh.

Cả ba đều muốn có điều kiện thuận lợi nhất có thể duy trì tình bạn giữa ba người.

Tôn Tôn càng nghĩ nhiều hơn, mặc dù cô hay trêu chọc Diệp Trúc Lan và Tần An, nhiều lúc không muốn nhìn cái mặt khó ưa của Tần An, không chịu nổi sự ngây thơ của Diệp Trúc Lan hay đôi lúc Diệp Trúc Lan và Tần An tình tứ khiến cô cảm giác như bị bỏ rơi, nhưng hơn ai hết cô muốn quan hệ bọn họ cứ duy trì như thế, không thay đổi, cũng không thêm ai vào.

Nếu chỉ là tình bạn, quan hệ tam giác của bọn họ sẽ vô cùng bền vững, nhưng thêm ái tính vào sẽ khác, thực sự đã có nhân tố đó xen vào rồi, không chỉ tình cảm của Tần An với Diệp Trúc Lan, mà còn có cô, nhưng tới giờ chưa bị Diệp Trúc Lan phát hiện ra, nếu có một ngày như thế...

Tôn Tôn không nghĩ ra sẽ thế nào, có lẽ giống như chuyện ngôn tình mà cô độc, là một kết cục bi ai.

Một số chuyện, chẳng thể vì nó khả năng ẩn chưa kết quả không tốt mà không làm, Tôn Tôn muốn để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, cùng nhau học cao trung, cùng nhau tan học, cùng làm bài tập chơi đùa nhau là chuyện cô mong đợi nhất, cho dù sau này có thêm một khoảng hồi ức đẹp cũng tốt rồi.

Tất cả mọi người ăn trưa ở nhà khách, sau đó có xe do nhà trường thuê tới đón, ba giáo viên chủ nhiệm đứng trước xe điểm danh học sinh, đều thở phào, ba ngày thi không xảy ra bất kỳ vấn đề gì, trở về là có thể nhận một khoản tiền thưởng rồi, tuy không nhiều, quan trọng nhất là không xảy ra sai xót.

Trên đường về không còn ngồi theo đúng vị trí các lớp nữa, đại bộ phận học sinh cùng bạn bè mình lên một xe, không khí sôi nổi hơn rất nhiều. Tần An, Diệp Trúc Lan, Tôn Tôn, Hạ Ngư, Diệp Tiểu Hoa, Tần Tiểu Thiên, Tôn Pháo tụ tập một chỗ, do ba đứa con trai cầm đầu, thành công dựa vào uy danh không tốt trong trường, ngang ngược chiếm được vị trí cho mọi người ngồi cùng nhau, đang ăn mừng thì ba giáo viên chủ nhiệm Liêu Du, Lưu Trường Khanh, Dương Họa nối nhau đi lên.

Có giáo viên chủ nhiệm, cho dù mọi người vẫn hưng phấn nói cười rôm rả, nhưng rõ ràng yên phận hơn nhiều, Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo cũng không gây ra chuyện gì.

- Thật đáng tiếc, từ học kỳ sao là không thấy cô giáo Liêu ở trường nữa.

Lưu Trường Khanh cách lối đi nói chuyện với Liêu Du, vốn để trống vị trị mời Liêu Du ngồi, không ngờ Dương Họa ngồi xuống trước, hắn không thể cố ý chuyển chỗ, như vậy ý tứ quá rõ ràng:

- Tôi vẫn sống trong khu tập thể giáo viên mà, thầy Lưu không phải cũng vừa mới được phân nhà trong khu tập thể sao, có gì mà tiếc.

- Nói vậy là cô giáo Liêu đã quyết định chuyển tới Nhị Trung chứ không phải Nhất Trung sao?

Lưu Trường Khanh mừng lắm, cơ hội vẫn còn:

- Đúng vậy, tôi thích sự thanh bình ở trấn Thanh Sơn.

Hôm nay coi như kết thúc một hành trình, lần đầu tiên làm giáo viên chủ nhiệm, đưa học sinh đi tới nơi về tới trốn, với cô giáo trẻ như Liêu Du mà nói là chuyện có ý nghĩa rất lớn, lòng vui vẻ đồng thời có rất nhiều cảm khái, bất giác nói chuyện thoải mái hơn:

- Thầy Liêu có phải đang chuẩn bị thi lấy bằng chính quy không, chỗ tôi có ít tư liệu tham khảm tôi mua trước kia, nếu anh cần dùng thì khi về tôi đưa cho.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch